Hiển thị các bài đăng có nhãn Chung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Hoảng sợ khi vợ chồng chỉ sống với nhau vì nghĩa

From: dalanhuong hanoi Sent: Monday, June 04, 2007 12:53 PMTo: tamsu@vnexpress.netSubject: Co phai vo chong song voi nhau vi nghia Kính gửi Ban biên tập VnExpress, Tôi là một độc giả thường xuyên của mục Tâm sự. Qua theo dõi bài tâm sự của chị Vy và những ý kiến đóng góp khác, tôi muốn bày tỏ suy nghĩ của mình để mọi người cùng thảo luận. Tôi cũng có hoàn cảnh gần giống như chị Vy, chỉ có điều tôi không ảo tưởng về một tình yêu mới, vì tôi tin chẳng có ai phù hợp với mình hơn chồng mình. Nhưng tôi không phải không có những trăn trở suy nghĩ khác? Con người ta khi thời gian trôi đi thì có rất nhiều thay đổi về kinh nghiệm sống, về tâm tư, tình cảm, tham vọng và sự thành đạt về tiền bạc. Vợ chồng sống với nhau là hai cá thể sống chung trong một mái nhà, để hòa hợp được cũng luôn cần có sự thích ứng phù hợp để đi cùng với nhau đến cuối đường đời. Những cặp vợ chồng nào không thích ứng được với nhau thì sẽ có xu hướng hướng ngoại, rã đám và ly tán. Tuy nhiên, việc ly hôn với nhiều người là không đơn giản vì vợ chồng đã có thời gian sống chung, đã cùng nhau trải qua nhiều phấn đấu, thăng trầm... và có chung những đứa con. Tình yêu gắn kết 2 người thành vợ chồng, giờ đây chuyển thành tình nghĩa. Tôi không tin vào sự vĩnh hằng của tình yêu, nhưng tôi thực sự cảm thấy hoảng sợ nếu vợ chồng sống với nhau chỉ còn là vì tình nghĩa. (Nhiều người đàn ông có vợ đã nói với tôi như vậy) và các anh chị có đồng ý như vậy? Người phụ nữ khi đó giống như được sống trong ngôi nhà đẹp đầy đủ mọi thứ mà nhạt nhẽo tình yêu của chồng. Khi một người đàn ông cảm thấy vợ gần gũi như anh chị em ruột mà không phải là người yêu (vì chị em ruột thì có già, có xấu thì vẫn chấp nhận, và tất nhiên chị em ruột thì có ai bỏ đi bao giờ) nhưng ắt họ sẽ có nhu cầu rung động trước một người phụ nữ khác với tư cách như một người yêu. (Vì yêu là một bản năng mà con người luôn khát khao tình cảm đó). Một người phụ nữ yêu chồng và an phận thì họ bằng lòng với cuộc sống như vậy. Một người phụ nữ mạnh mẽ hơn thì họ muốn thoát ra ngoài với đối tượng cảm tình mới. Và cả hai hoàn cảnh trên thì điều nào sẽ là lựa chọn tốt hơn cho chị em phụ nữ?

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

Mercado thắng chặng đầu tiên trong sự nghiệp

Juan Miguel Mercado.
Khi đoàn đua rời vạch xuất phát được khoảng 8 km, Mercado và 5 cuarơ khác, đều có thứ hạng không cao trên bảng tổng sắp, tách tốp. Được nửa chặng đường, đột nhiên nhóm dẫn đầu lại thấy Lance Armstrong ở ngay phía sau. Nếu Armstrong hay một ứng cử viên vô địch nào đó có mặt ở tốp đầu, cơ hội chiến thắng của Mercado cũng như những người khác sẽ không còn. Nhưng cuối cùng, Mercado đã cán đích tại Lons Le Saunier sau thời gian 4 giờ 4 phút 3 giây, trên quãng đường 166,5 km từ Annemasse. Đây là chiến thắng đầu tiên của tay đua 26 tuổi, sau 2 lần dự giải. Năm ngoái, anh xếp thứ 36 chung cuộc. Còn các thành viên đội Bưu điện Mỹ phải thừa nhận phản ứng của Armstrong hoàn toàn mang tính tự phát cá nhân, không có trong kế hoạch của đội. Hôm qua là chặng leo núi cuối cùng của cuộc đua Vòng quanh nước Pháp 2004. Hôm nay, đoàn đua bước vào chặng 19. Đây là chặng đua cá nhân tính giờ dài 55 km, chạy theo thung lũng Loue trước khi tới Besancon, quê hương của đại văn hào Victor Hugo. Đoàn đua sẽ chỉ có 5 km đường bằng, còn hầu hết hành trình sẽ là những con dốc kế tiếp nhau. Đây là cơ hội cuối cùng cho các ứng cử viên vô địch bám đuổi Lance Armstrong. Tuy nhiên, khả năng cuarơ người Mỹ nới rộng khoảng cách thời gian là rất lớn. Dù năm ngoái Armstrong để thua Jan Ullrich ở chặng đua tương tự. Những chặng cá nhân tính giờ luôn là sở trường của thành viên đội Bưu điện Mỹ.
Kết quả chặng 18 Tour de France
Xếp hạng chung cuộc sau ngày 23/7
Xếp hạng các đội
Xếp hạng áo xanh (Vua nước rút)
X.O. (theo AP)

Mưa bàn thắng ở bán kết Cup Nhà vua

Các bàn thắng được ghi nhờ công của Simao (phút thứ 9), Reyes (40’) và Forlan (63’, 72’). Tiền đạo trẻ Aguero chơi khá hay nhưng chỉ đóng vai trò kiến tạo cơ hội. Cách biệt lớn đã đảm bảo gần như chắc chắn suất dự chung kết cho Atletico. Đây là chiến thắng mang ý nghĩa tinh thần lớn, vì Atletico đang có phong độ không tốt tại giải vô địch Tây Ban Nha. Nếu đăng quang tại Cup Nhà vua, nhà vô địch sẽ được dự Europa League mùa sau. Hôm thứ tư, Sevilla đã thắng Getafe 2-0 trong trận bán kết lượt đi thứ nhất. Xem clip diễn biến chính trận đấu Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này. Nguyễn Tuấn

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Kiếp nạn trời định (22)

Thượng Quan Ngọ Dạ - Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, là vào buổi tối sau đúng một tuần, bởi vì tôi không thân thuộc với đường phố nơi đây, cho nên vừa ra khỏi cửa, tôi đã bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến đường Tây Vĩnh Hòa. Có lẽ, bạn còn căng thẳng muốn biết trong túi Chung Thành Vỹ để lại rốt cuộc chứa thứ gì hơn cả tôi, có phải vậy không? Bây giờ tôi nói cho bạn biết, là tiền mặt! Năm vạn tệ và một bức thư. Tôi không biết, trong lúc tôi đếm số tiền đó, ngón tay của tôi vì quá run rẩy mà trở nên co giật, bởi vì tôi lớn bằng ngần này, chưa bao giờ nhìn thấy số tiền lớn như vậy bày ra trước mắt tôi. Điều quan trọng là, số tiền mà tôi đang đếm chính là tiền mà một người đã mất để lại. Nó không giống với tiền nhặt được, coi như là di sản, di sản thực sự không đáng sợ, điều đáng sợ chính là Chung Thành Vỹ chết một cách ly kỳ khó hiểu, hơn nữa quá đáng sợ. Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, bạn chớ nên coi rằng tôi là một kẻ rất tham lam, có một khoảnh khắc, tôi đã nảy sinh suy nghĩ chiếm đoạt toàn bộ số tiền này, ai có thể kháng cự được sự mê hoặc của tiền bạc chứ? Mâu thuẫn hồi lâu, cuối cùng bởi vì tâm lý bất an, sợ nửa đêm có ma đến gõ cửa nên đã từ bỏ suy nghĩ này. Nhưng hiện giờ tôi cũng không thể chắc chắn được rằng số tiền 5 vạn tệ này có phải là của Chung Thành Vỹ hay không, bởi vì lá thư trong đó, lúc đó tôi thậm chí đã nghĩ, liệu có phải Chung Thành Vỹ đã cướp túi của người khác và bị người ta đâm cho thành ra như vậy, nhưng nghĩ lại thì lại thấy không thỏa đáng, bởi vì câu nói lúc anh ta gọi điện thoại, nếu như khi Chung Thành Vỹ gọi điện thoại đã thực sự chết rồi, vậy thì hồn ma ấn một số máy không có thực là điều cũng không phải quá ly kỳ, điều kỳ lạ chính là câu nói của anh ta: Chúng ta ai cũng không thể thoát được. Là có ý gì vậy? Lẽ nào anh ta đã sớm biết được cái chết của mình, hơn nữa cái chết sẽ còn được tiếp diễn? Vậy thì, người tiếp theo sẽ là ai? Lá thư đó viết cho Ngô Vĩnh Thanh, địa chỉ số 137 đường Tây Vĩnh Hòa, nhìn tên, có lẽ đó là một cô gái, nhưng điều kỳ lạ là, trên lá thư không có tem bưu điện, cũng không viết tên và địa chỉ người gửi, điều kỳ lạ hơn là, tên người nhận trên lá thư viết rất yếu ớt, có một số nét chữ còn chưa viết ra, xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến ta có cảm giác người viết những chữ này vốn không hề cầm chặt bút, lại có vẻ như một người sắp chết gắng gượng viết ra vậy. Lẽ nào Chung Thành Vỹ viết cho Ngô Vĩnh Thanh trước lúc chết? Anh ta muốn nói cho Ngô Vĩnh Thanh biết người tiếp theo phải chết chính là cô? Tại sao lại phải viết thư chứ? Cùng ở trong thành phố S, gọi điện thoại hoặc tự mình đến chẳng phải còn tiện hơn sao? Anh ta có thể đến cửa hàng mẹ tôi gọi điện thoại sau khi đã chết, tại sao lại không thể đưa túi xách đến tận tay Ngô Vĩnh Thanh? Lẽ nào họ không thể gặp mặt, cũng không thể liên lạc? Chung Thành Vỹ muốn nhờ người khác chuyển lời đến Ngô Vĩnh Thanh? Nói đến việc Chung Thành Vỹ đến cửa hàng gọi điện thoại, sự việc này tôi đã suy nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu nổi. Sau khi tôi nhìn thấy tin về cái chết của anh ta ở trên báo, ngày hôm sau tôi đã hỏi thăm công viên Nam Hồ ở đâu, là ở phía Nam thành phố, cách cửa hàng của mẹ khoảng nửa tiếng đồng hồ đi xe taxi, tôi thực sự không thể hiểu nổi Chung Thành Vỹ sau khi chết tại sao lại chạy một quãng đường xa như vậy để đến gọi điện thoại. Bộ dạng lúc chết của Chung Thành Vỹ rất đáng sợ, giữa anh ta và hung thủ rốt cuộc là có mối thù hận sâu sắc như thế nào, tại sao hắn lại tàn nhẫn lột sạch da mặt anh vậy? Phải làm thế nào mới có thể lột hết cả làn da trên khuôn mặt chứ? Lột như thế nào? Có lẽ… hung thủ là một bác sĩ khoa ngoại. Tôi càng lúc càng cảm thấy sự việc này quá ly kỳ cổ quái, sau khi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi đến đường Tây Vĩnh Hòa, có lẽ tôi có thể tìm thấy đáp án ở chỗ Ngô Vĩnh Thanh. Tôi vốn định đợi đến khi bố mẹ về thì mới quyết định, nhưng đã một tuần trôi qua, họ vẫn không hề có chút tin tức gì, di động của bố tôi luôn ở ngoài vùng phủ sóng, có lẽ ở nông thôn không có đủ sóng. Sau khi xe taxi đi hơn mười phút, rẽ vào một ngõ nhỏ khá vắng vẻ, rồi sau khi quành tới quành lui bảy, tám lần bèn dừng trước cửa một ngôi nhà, tôi trả tiền và xuống xe. Đây là một khu vực dân cư, rất yên tĩnh. Tôi đến gần ngôi nhà đó, nhìn rõ biển trước cửa, chính là số 137 đường Tây Vĩnh Hòa. Trong phòng đang sáng đèn, chắc là có người, thế là tôi bèn ấn chuông cửa. Nói thực, tôi hơi căng thẳng, tôi không biết sau khi gặp Ngô Vĩnh Thanh sẽ nghe được một câu chuyện như thế nào. Một cơn ho rũ rượi vang lên, một ông già ra mở cửa, tóc ông bạc phơ, trên mặt đầy những vết nhăn nheo già nua, mặc một chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần đùi rộng kẻ caro màu xanh lam. Ông hỏi tôi: “Cô tìm ai?” Giọng của ông nghe có vẻ hơi lạnh, thế nhưng lại khô cứng, thái độ rất không tốt. “Xin hỏi, Ngô Vĩnh Thanh có ở đây không ạ?” Tôi vừa nói vừa nhìn vào trong, một bà lão ngồi trên ghế sofa xem ti vi, quay lưng lại phía tôi, trên màn hình ti vi toàn là những nét nhiễu sóng, không hề có hình ảnh, cũng chẳng có âm thanh, bà đang xem gì thế nhỉ? “Cô là…” Ông lão nhìn tôi từ đầu xuống chân, trên nét mặt không thể hiện bất cứ cảm xúc nào, ông đứng ngẩn ở đó không hề nhúc nhích, cũng không có ý định mời tôi vào nhà. “Cháu là bạn của cô ấy, cô ấy có nhà không ạ?” “Không có, con nha đầu khốn kiếp đó đã lâu không hề về nhà.” “Vậy ông có biết cô ấy đi đâu không ạ?” “Chắc chắn là lại ở cùng với bọn khốn Lưu Gia Minh đó, con bé khốn kiếp này tốt nhất là chết ở ngoài đường đừng có quay về nữa, cả ngày chỉ biết quanh quẩn với cái lũ lưu manh đó, nó càng lớn càng không thể nào kiểm soát được…” Ông luôn miệng nói “con nha đầu khốn kiếp” khiến tôi nghe mà cảm thấy rất khó chịu. “Dạ, vậy ông có biết làm thế nào để tìm thấy cô ấy không ạ?” Tôi nhìn thấy thần thái của ông có vẻ hơi cảnh giác, lập tức thận trọng bổ sung thêm một câu: “Cháu tìm cô ấy có việc gấp, nếu không cũng không đến làm phiền ông muộn thế này, có phải không ạ?” Ông lại nhìn tôi một hồi, ánh mắt đó có vẻ hơi mẫn cảm, mang theo chút dò xét, khiến tôi toàn thân cảm thấy không được thoải mái. Sau đó, ông đi đến gần chiếc ti vi, lấy ra giấy và bút, cúi người xuống bàn để ti vi viết gì đó. Bà lão lúc đầu vẫn ngồi im ở đó, không thèm chú ý đến sự tồn tại của tôi, giống như là một pho tượng đá lạnh lẽo. Ông lão viết xong, xé một tờ giấy, bước lại đưa cho tôi: “Đây là số điện thoại của Lưu Gia Minh, cô tự đi tìm đi, tìm thấy con nha đầu khốn kiếp đó hãy bảo nó quay về nhà ngay, đã sắp trở thành hoang dại rồi đấy…” Tôi liên tục gật đầu, cảm ơn ông, lúc vừa chuẩn bị rời khỏi đó, bà lão ngồi trên ghế đột nhiên quay người lại, “nhìn” tôi, tôi bất giác hít một hơi thật sâu. Đó là một đôi mắt toàn màu trắng dã, bên trong không hề có con ngươi đen. Bà ấy là một người mù! Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, bà toét miệng, lộ ra mấy chiếc răng thưa thớt, không nhận được ra là bà đang khóc hay đang cười. Tôi chạy một mạch ra khỏi con phố nhỏ, sợ rằng nếu chạy chậm một chút sẽ bị một bàn tay vô hình nắm chặt, đôi mắt trắng dã của bà lão như thể mọc ngay ở trong não tôi vậy, không thể nào đuổi nó đi được. Tôi tìm một bốt điện thoại công cộng, cuống cuồng ấn số điện thoại của Lưu Gia Minh, phía bên anh ta rất ồn. “Xin hỏi, anh, anh là Lưu Gia Minh phải không?” Tôi đập khe khẽ vào lồng ngực đang thở dồn dập. “Đúng vậy, cô là ai?” “Tôi tìm Ngô Vĩnh Thanh, hiện nay cô ấy có ở cùng anh không?” “Ai cơ?” “Ngô Vĩnh Thanh.” “Ngô Vĩnh Thanh nào?” Còn chưa đợi tôi nói, giọng của anh ta đột nhiên cao vút, “Cô nói gì vậy? Cô tìm ai?” Tôi cứ tưởng ở chỗ anh ta quá ồn không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa. Anh ta không nói gì, phía bên kia đột nhiên yên tĩnh hẳn, bỗng chốc, không có chút âm thanh nào cả. Tôi khẽ hỏi: “Alô? Anh vẫn đang nghe chứ?” “Đang nghe.” “Thế Ngô Vĩnh Thanh…” Trầm mặc giây lát, anh nói: “Cô ấy chết rồi.” Tôi kêu lên: “Cô ấy chết rồi?” Lẽ nào tôi đã đến muộn mất rồi? “Đúng vậy, cô ấy đã chết cách đây hai năm!” Còn tiếp... (Trích tiểu thuyết "Kiếp nạn trời định" của nhà văn Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ, do NXB Văn học ấn hành)