| Dự án đầu tư phát triển cà phê tại huyện Chư Prông (Dự án Ia VINA) được triển khai trên địa bàn xã Ia Pia và Ia Vê từ năm 1999. Theo kế hoạch, dự án triển khai trồng cà phê trên diện tích 600 ha, tạo việc làm bền vững cho 220 hộ gia đình, với tổng vốn đầu tư gần 68 tỷ đồng. |
Hiển thị các bài đăng có nhãn thuộc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thuộc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014
Phát hiện vụ phá vườn cà phê quy mô lớn ở Gia Lai
Anh Nguyễn Viết Nguy (công nhân trực tưới cà phê thuộc đội 3 của dự án) cho biết, khuya 17/2, trong lúc kiểm tra vườn cây đã phát hiện hơn 20 người hạ cây chắn đường, dàn hàng ngang chặt phá vườn cà phê. Hành vi phá hoại diễn từ đầu đêm, đến khi lực lượng chức năng có mặt tại hiện trường đã có 28.300 cây bị triệt hạ.
Đây không phải là vụ phá hoại kinh tế nghiêm trọng đầu tiên ở Gia Lai. Vài năm qua, từng xảy ra những vụ tương tự mà cây trồng bị triệt hạ ngoài cà phê còn có cao su, hồ tiêu. Song tất cả đều không được chính quyền địa phương xử lý đến nơi đến chốn. "Tội đồ giấu mặt" vẫn ngang nhiên hành sự.
Ngày 25/2, ông Nguyễn Văn Thông (Giám đốc Dự án Ia VINA) cho biết, các cơ quan chức năng của huyện và tỉnh chỉ mới dừng ở việc "khám nghiệm hiện trường", và liên tục "họp bàn phương án xử lý". Dù các đối tượng liên quan vụ phá hoại hơn lúc nào hết, đã lộ rõ chân tướng. Một người trong số đó do quá lo sợ đã tự tử...
(Theo Lao Động) IBET888 hướng dẫn chơi poker, tin tức poker, giới thiệu các sàn poker online hàng đầu, tiền thưởng bonus miễn phí cho người chơi poker, diễn đàn cộng đồng poker ...
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014
Sai lầm khi quan niệm người thứ ba là kẻ cướp chồng
From: Star Moon Sent: Sunday, February 13, 2011 7:12 AM
Chào các anh chị!Tôi cũng là một độc giả quen thuộc của Tâm sự. Trước đây tôi đọc các tâm sự như đọc một bài báo cho có thông tin vì tôi không gặp phải cảnh trớ trêu đó, cho tới khi tôi đọc nó và tìm thấy cả hoàn cảnh của mình trong đó.Trước hết tôi thực sự cảm thấy ấn tượng với các bài của chị VTT, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần và rất ngưỡng mộ những tư tưởng của chị, trừ một điều tôi không đồng quan điểm là muốn thử xem đàn ông thế nào để thấy rõ mặt trái của họ.Tôi nghĩ thông điệp mà chị VTT đưa ra rất hay, nhiều người vì một quan điểm về việc chị VTT muốn thử đàn ông mà cố tình đánh thấp và đánh sai tất cả các quan điểm còn lại. Đúng như chị nói, phụ nữ cần tôn trọng, biết chăm sóc cho bản thân, phải tự tin và phải làm cho mình có giá.Làm được như chị VTT là cả một quá trình nỗ lực không ngừng vươn lên trong công việc, trong cuộc sống, không chịu khuất phục trước những khó khăn thử thách, dám chịu đương đầu để đối mặt với những cái mới và sự thay đổi. Vì vậy chị VTT luôn chủ động được cuộc sống của mình, đó là điều đáng học hỏi và ngưỡng mộ.Tôi thấy nhiều người vì sợ sự thay đổi, sợ cuộc sống phía trước khó khăn hơn (suy cho cùng cũng là sự ích kỷ bản thân) mà bằng mọi giá phải níu giữ cuộc hôn nhân khi nội tại cuộc hôn nhân ấy có quá nhiều vấn đề không phù hợp, thậm chí tệ hại. Và rồi khi níu giữ được, họ tiếp tục sống trong bất hòa, trong sự chịu đựng, khổ cực. Nhưng cho dù vậy họ không muốn sống khác, vì họ sợ cuộc sống khác còn khổ hơn.Tôi nghĩ có một điều nữa mà nhiều người suy nghĩ lệch lạc đó là quan niệm kẻ thứ ba là kẻ cướp chồng cướp vợ. Vì suy nghĩ vậy nên họ chỉ nhăm nhăm bắt cướp, cứ đuổi được cướp là hạnh phúc lại về. Bên cạnh đó họ tìm cách giữ chồng (vợ) bằng một loạt những biện pháp như theo dõi, kiểm soát, kiểu như mua nhiều ổ khóa để chống trộm vậy.
Các anh chị đánh giá quá lệch lạc và tầm thường về người bạn đời của mình. Họ là người đủ chín chắn và có suy nghĩ đúng sai theo cách của họ, họ tự tìm hạnh phúc theo trái tim và lý trí của bản thân. Tình yêu thực sự không thể mua được bằng tiền chứ làm sao lại có thể cướp được.
Và nếu như trong hôn nhân hai người yêu thương, chia sẻ, tôn trọng, không quá kiểm soát về nhau, không quá mưu cầu phải sở hữa 100% về tiền bạc, thân thể, thậm chí cả ý chí của người chồng, người vợ mình, thì tôi tin kể cả có 100 người thứ ba cũng không làm gì để lung lay được hạnh phúc của anh chị.Cuối cùng xin chúc mọi người hạnh phúc. IBET888 là một hiện tượng game bài rất mới tại Việt Nam, tuy mới ra mắt những game đã đạt được những thành công rất đáng nể và trong tương lai đây sẽ là một ...
Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014
’Biệt đội tử thần’ trong lực lượng cảnh sát Iraq
| Một nhóm lính thuỷ đánh bộ Mỹ trên đường tuần tra tại Baghdad. (VOA) |
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014
Các nhà mốt nói về việc thiết kế mẫu cho ca sĩ
| Ca sĩ Thanh Lam trong trang phục của Minh Khoa. |
Hà Nội đề xuất triển khai 200 dự án đô thị nhà ở
UBND thành phố Hà Nội vừa có dự thảo tờ trình gửi Thủ tướng về việc xin phê duyệt danh mục các dự án, công trình cấp bách cần triển khai trong thời gian quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất thời kỳ 2011 -2020. Theo đó, có tới 580 dự án với tổng diện tích hơn 6.000 ha được đề xuất triển khai. Bao gồm 96 dự án giao thông, 10 dự án về thể thao, 23 dự án y tế, 7 dự án xử lý rác thải, chất thải, 9 dự án về danh thắng, 21 dự án trụ sở cơ quan, công trình sự nghiệp; 43 dự án về sản xuất kinh doanh phi nông nghiệp; 44 dự án về an ninh, quốc phòng...
Đặc biệt, số dự án về đô thị nhà ở lên tới 200 với tổng diện tích hơn 1.300 ha.
Theo dự thảo, các dự án trình phê duyệt là những trường hợp đã hoàn thiện hồ sơ thu hồi đất từ đầu năm đến nay. Dự án khu nhà ở, đô thị mới đề xuất triển khai phải thuộc diện đã được thành phố chấp thuận hoặc được cấp giấy chứng nhận đầu tư. Các dự án đấu giá quyền sử dụng đất, giao đất dịch vụ, giao đất xây dựng khu tái định cư đã được chấp thuận chủ trương đầu tư hoặc thực hiện theo chính sách giải phóng mặt bằng cũng được Hà Nội kiến nghị triển khai.
Những dự án đã đủ các tiêu chí trên nhưng nằm trong danh sách các đồ án, dự án đề nghị để lại chưa xem xét chờ quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến 2030 tầm nhìn 2050 thì chưa đưa vào danh sách các dự án cấp bách trong đợt này.
Bách Hợp
"Bất kỳ một cách chơi hay cách đặt cược của IBET888 Baccarat cũng giống nhau, cũng không thể đánh bại được luật số lớn với xác suất thuần túy.",
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Ý kiến của người từng xây dựng nhà máy điện nguyên tử
Người gửi: Trinh Le Quoc, Gửi tới: Ban Biên tậpTiêu đề: Nhà máy nguyên tử
Thân mến chào Ban Biên Tập,Tôi đã từng tham gia xây dựng công trình nhà máy nguyên tử năng tại Canada. Kinh nghiệm cho tôi thấy Việt Nam chưa đủ sức và không nên xây dựng một cơ sở như vậy, vì những lý do sau:1)- Việt Nam chưa có đủ nhân viên kỹ thuật có tay nghề để điều hành và quản lý. Nền công nghiệp nặng còn quá phôi thai, chưa vững vàng để hỗ trợ. Kinh nghiệm Chernobyl ở Liên Xô cách đây mấy chục năm trước hãy còn là nỗi kinh hoàng của nhân loại, dẫu rằng họ có đội ngũ khoa học gia tài năng.2)- Đi vào lãnh vực này, Việt Nam sẽ bị rơi vào quỹ đạo "lệ thuộc" vào các cường quốc, kinh tế sẽ bị chao đảo vì kinh phí tốn kém, hiểm họa rình rập vì vấn đề giải quyết chất thải nhiễm phóng xạ .Mến chào,
Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014
Kiếp nạn trời định (22)
Thượng Quan Ngọ Dạ -
Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, là vào buổi tối sau đúng một tuần, bởi vì tôi không thân thuộc với đường phố nơi đây, cho nên vừa ra khỏi cửa, tôi đã bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến đường Tây Vĩnh Hòa.
Có lẽ, bạn còn căng thẳng muốn biết trong túi Chung Thành Vỹ để lại rốt cuộc chứa thứ gì hơn cả tôi, có phải vậy không?
Bây giờ tôi nói cho bạn biết, là tiền mặt! Năm vạn tệ và một bức thư.
Tôi không biết, trong lúc tôi đếm số tiền đó, ngón tay của tôi vì quá run rẩy mà trở nên co giật, bởi vì tôi lớn bằng ngần này, chưa bao giờ nhìn thấy số tiền lớn như vậy bày ra trước mắt tôi. Điều quan trọng là, số tiền mà tôi đang đếm chính là tiền mà một người đã mất để lại. Nó không giống với tiền nhặt được, coi như là di sản, di sản thực sự không đáng sợ, điều đáng sợ chính là Chung Thành Vỹ chết một cách ly kỳ khó hiểu, hơn nữa quá đáng sợ.
Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, bạn chớ nên coi rằng tôi là một kẻ rất tham lam, có một khoảnh khắc, tôi đã nảy sinh suy nghĩ chiếm đoạt toàn bộ số tiền này, ai có thể kháng cự được sự mê hoặc của tiền bạc chứ? Mâu thuẫn hồi lâu, cuối cùng bởi vì tâm lý bất an, sợ nửa đêm có ma đến gõ cửa nên đã từ bỏ suy nghĩ này.
Nhưng hiện giờ tôi cũng không thể chắc chắn được rằng số tiền 5 vạn tệ này có phải là của Chung Thành Vỹ hay không, bởi vì lá thư trong đó, lúc đó tôi thậm chí đã nghĩ, liệu có phải Chung Thành Vỹ đã cướp túi của người khác và bị người ta đâm cho thành ra như vậy, nhưng nghĩ lại thì lại thấy không thỏa đáng, bởi vì câu nói lúc anh ta gọi điện thoại, nếu như khi Chung Thành Vỹ gọi điện thoại đã thực sự chết rồi, vậy thì hồn ma ấn một số máy không có thực là điều cũng không phải quá ly kỳ, điều kỳ lạ chính là câu nói của anh ta: Chúng ta ai cũng không thể thoát được. Là có ý gì vậy? Lẽ nào anh ta đã sớm biết được cái chết của mình, hơn nữa cái chết sẽ còn được tiếp diễn?
Vậy thì, người tiếp theo sẽ là ai?
Lá thư đó viết cho Ngô Vĩnh Thanh, địa chỉ số 137 đường Tây Vĩnh Hòa, nhìn tên, có lẽ đó là một cô gái, nhưng điều kỳ lạ là, trên lá thư không có tem bưu điện, cũng không viết tên và địa chỉ người gửi, điều kỳ lạ hơn là, tên người nhận trên lá thư viết rất yếu ớt, có một số nét chữ còn chưa viết ra, xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến ta có cảm giác người viết những chữ này vốn không hề cầm chặt bút, lại có vẻ như một người sắp chết gắng gượng viết ra vậy.
Lẽ nào Chung Thành Vỹ viết cho Ngô Vĩnh Thanh trước lúc chết? Anh ta muốn nói cho Ngô Vĩnh Thanh biết người tiếp theo phải chết chính là cô? Tại sao lại phải viết thư chứ? Cùng ở trong thành phố S, gọi điện thoại hoặc tự mình đến chẳng phải còn tiện hơn sao? Anh ta có thể đến cửa hàng mẹ tôi gọi điện thoại sau khi đã chết, tại sao lại không thể đưa túi xách đến tận tay Ngô Vĩnh Thanh?
Lẽ nào họ không thể gặp mặt, cũng không thể liên lạc? Chung Thành Vỹ muốn nhờ người khác chuyển lời đến Ngô Vĩnh Thanh?
Nói đến việc Chung Thành Vỹ đến cửa hàng gọi điện thoại, sự việc này tôi đã suy nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu nổi. Sau khi tôi nhìn thấy tin về cái chết của anh ta ở trên báo, ngày hôm sau tôi đã hỏi thăm công viên Nam Hồ ở đâu, là ở phía Nam thành phố, cách cửa hàng của mẹ khoảng nửa tiếng đồng hồ đi xe taxi, tôi thực sự không thể hiểu nổi Chung Thành Vỹ sau khi chết tại sao lại chạy một quãng đường xa như vậy để đến gọi điện thoại.
Bộ dạng lúc chết của Chung Thành Vỹ rất đáng sợ, giữa anh ta và hung thủ rốt cuộc là có mối thù hận sâu sắc như thế nào, tại sao hắn lại tàn nhẫn lột sạch da mặt anh vậy?
Phải làm thế nào mới có thể lột hết cả làn da trên khuôn mặt chứ? Lột như thế nào? Có lẽ… hung thủ là một bác sĩ khoa ngoại.
Tôi càng lúc càng cảm thấy sự việc này quá ly kỳ cổ quái, sau khi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi đến đường Tây Vĩnh Hòa, có lẽ tôi có thể tìm thấy đáp án ở chỗ Ngô Vĩnh Thanh. Tôi vốn định đợi đến khi bố mẹ về thì mới quyết định, nhưng đã một tuần trôi qua, họ vẫn không hề có chút tin tức gì, di động của bố tôi luôn ở ngoài vùng phủ sóng, có lẽ ở nông thôn không có đủ sóng.
Sau khi xe taxi đi hơn mười phút, rẽ vào một ngõ nhỏ khá vắng vẻ, rồi sau khi quành tới quành lui bảy, tám lần bèn dừng trước cửa một ngôi nhà, tôi trả tiền và xuống xe. Đây là một khu vực dân cư, rất yên tĩnh. Tôi đến gần ngôi nhà đó, nhìn rõ biển trước cửa, chính là số 137 đường Tây Vĩnh Hòa.
Trong phòng đang sáng đèn, chắc là có người, thế là tôi bèn ấn chuông cửa. Nói thực, tôi hơi căng thẳng, tôi không biết sau khi gặp Ngô Vĩnh Thanh sẽ nghe được một câu chuyện như thế nào.
Một cơn ho rũ rượi vang lên, một ông già ra mở cửa, tóc ông bạc phơ, trên mặt đầy những vết nhăn nheo già nua, mặc một chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần đùi rộng kẻ caro màu xanh lam. Ông hỏi tôi: “Cô tìm ai?”
Giọng của ông nghe có vẻ hơi lạnh, thế nhưng lại khô cứng, thái độ rất không tốt.
“Xin hỏi, Ngô Vĩnh Thanh có ở đây không ạ?” Tôi vừa nói vừa nhìn vào trong, một bà lão ngồi trên ghế sofa xem ti vi, quay lưng lại phía tôi, trên màn hình ti vi toàn là những nét nhiễu sóng, không hề có hình ảnh, cũng chẳng có âm thanh, bà đang xem gì thế nhỉ?
“Cô là…” Ông lão nhìn tôi từ đầu xuống chân, trên nét mặt không thể hiện bất cứ cảm xúc nào, ông đứng ngẩn ở đó không hề nhúc nhích, cũng không có ý định mời tôi vào nhà.
“Cháu là bạn của cô ấy, cô ấy có nhà không ạ?”
“Không có, con nha đầu khốn kiếp đó đã lâu không hề về nhà.”
“Vậy ông có biết cô ấy đi đâu không ạ?”
“Chắc chắn là lại ở cùng với bọn khốn Lưu Gia Minh đó, con bé khốn kiếp này tốt nhất là chết ở ngoài đường đừng có quay về nữa, cả ngày chỉ biết quanh quẩn với cái lũ lưu manh đó, nó càng lớn càng không thể nào kiểm soát được…” Ông luôn miệng nói “con nha đầu khốn kiếp” khiến tôi nghe mà cảm thấy rất khó chịu.
“Dạ, vậy ông có biết làm thế nào để tìm thấy cô ấy không ạ?” Tôi nhìn thấy thần thái của ông có vẻ hơi cảnh giác, lập tức thận trọng bổ sung thêm một câu: “Cháu tìm cô ấy có việc gấp, nếu không cũng không đến làm phiền ông muộn thế này, có phải không ạ?”
Ông lại nhìn tôi một hồi, ánh mắt đó có vẻ hơi mẫn cảm, mang theo chút dò xét, khiến tôi toàn thân cảm thấy không được thoải mái. Sau đó, ông đi đến gần chiếc ti vi, lấy ra giấy và bút, cúi người xuống bàn để ti vi viết gì đó. Bà lão lúc đầu vẫn ngồi im ở đó, không thèm chú ý đến sự tồn tại của tôi, giống như là một pho tượng đá lạnh lẽo.
Ông lão viết xong, xé một tờ giấy, bước lại đưa cho tôi: “Đây là số điện thoại của Lưu Gia Minh, cô tự đi tìm đi, tìm thấy con nha đầu khốn kiếp đó hãy bảo nó quay về nhà ngay, đã sắp trở thành hoang dại rồi đấy…”
Tôi liên tục gật đầu, cảm ơn ông, lúc vừa chuẩn bị rời khỏi đó, bà lão ngồi trên ghế đột nhiên quay người lại, “nhìn” tôi, tôi bất giác hít một hơi thật sâu.
Đó là một đôi mắt toàn màu trắng dã, bên trong không hề có con ngươi đen.
Bà ấy là một người mù!
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, bà toét miệng, lộ ra mấy chiếc răng thưa thớt, không nhận được ra là bà đang khóc hay đang cười.
Tôi chạy một mạch ra khỏi con phố nhỏ, sợ rằng nếu chạy chậm một chút sẽ bị một bàn tay vô hình nắm chặt, đôi mắt trắng dã của bà lão như thể mọc ngay ở trong não tôi vậy, không thể nào đuổi nó đi được.
Tôi tìm một bốt điện thoại công cộng, cuống cuồng ấn số điện thoại của Lưu Gia Minh, phía bên anh ta rất ồn. “Xin hỏi, anh, anh là Lưu Gia Minh phải không?” Tôi đập khe khẽ vào lồng ngực đang thở dồn dập.
“Đúng vậy, cô là ai?”
“Tôi tìm Ngô Vĩnh Thanh, hiện nay cô ấy có ở cùng anh không?”
“Ai cơ?”
“Ngô Vĩnh Thanh.”
“Ngô Vĩnh Thanh nào?” Còn chưa đợi tôi nói, giọng của anh ta đột nhiên cao vút, “Cô nói gì vậy? Cô tìm ai?”
Tôi cứ tưởng ở chỗ anh ta quá ồn không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa.
Anh ta không nói gì, phía bên kia đột nhiên yên tĩnh hẳn, bỗng chốc, không có chút âm thanh nào cả. Tôi khẽ hỏi: “Alô? Anh vẫn đang nghe chứ?”
“Đang nghe.”
“Thế Ngô Vĩnh Thanh…”
Trầm mặc giây lát, anh nói: “Cô ấy chết rồi.”
Tôi kêu lên: “Cô ấy chết rồi?” Lẽ nào tôi đã đến muộn mất rồi?
“Đúng vậy, cô ấy đã chết cách đây hai năm!”
Còn tiếp...
(Trích tiểu thuyết "Kiếp nạn trời định" của nhà văn Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ, do NXB Văn học ấn hành)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)