Hiển thị các bài đăng có nhãn bao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Chẳng có kết cục tốt đẹp nếu chị Khánh và sếp tiến xa hơn

From: sang hoang Sent: Thursday, December 25, 2008 10:16 AMSubject: Gui chi Khanh Gửi chị Khánh, Tôi là một trong những bạn đọc của VnExpess.net, và cũng thỉnh thoảng đọc chuyên mục Tâm sự để rút cho mình những bài học trong quá trình “xây tổ ấm”. Tôi chưa bao giờ hồi đáp lại bài viết nào cả, nhưng với chị thì mong tòa soạn gửi đến chị đôi chút suy nghĩ của tôi về chị. Tôi gọi chị là chị vì tôi kém chị hai tuổi. Tôi cũng mới lập gia đình với bao niềm tin sẽ có một mái ấm hạnh phúc, một người vợ hiền, những đứa con ngoan. Bản thân tôi luôn kiềm chế những cảm xúc trước những người con gái trẻ đẹp khác để vun đắp hạnh phúc gia đình. Đúng như lời chị nhận xét về mình chị quả thực là người con gái lẳng lơ, thiếu suy nghĩ trong tình cảm, người mà chị đang không giữ được mình chính là người bạn của chồng mình. Tôi tin chắc rằng người đó là bạn thân của chồng vì vậy mà chồng chị mới tin tưởng để giới thiệu chị làm ở đó. Vậy mà chị và người đó đã chà đạp lên những điều thiêng liêng tốt đẹp chỉ vì dục vọng cá nhân. Phải nói rằng chị và người bạn đó chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì nếu để những người thân xung quanh nhận ra. Chị tiếc tuổi trẻ của chị ư, tiếc những cảm xúc mang tính chất đam mê ấy ư, thế chị có tiếc gia đình mình không, chị có nghĩ gì cho đứa con đáng yêu của chị không? Tôi nghĩ mỗi chúng ta ai cũng có ham muốn, nhưng phải có khả năng kiềm chế ham muốn một cách hợp lý chị ạ. Cái mà người đàn ông muốn đó chỉ là sự khác lạ, sự thèm khát mang tính bản năng chứ không phải là yêu thương. Họ quan tâm để đạt được mục đích, lấy chữ “yêu” để lấp liếm lỗi lầm. Tôi chỉ mong chị sẽ nhận ra và sống nghiêm túc hơn trong quan hệ giới tính. Hãy từ bỏ người đàn ông với tôi là rất đáng khinh đó để trở về với gia đình. Tôi chúc chị sẽ vượt qua tất cả trước khi quá muộn.
Quy tắc của trò chơi Bong88 rồng và hổ rất đơn giản dễ hiểu, lâu nay cũng nhận được sự hoan nghênh của mọi người.

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Thuê chứng minh thư để làm giả hộ chiếu

Ngày 14/9, TAND Hà Nội tuyên phạt chủ mưu Dương Công Tình án 42 tháng tù. Ông Tình cùng 16 đồng phạm bị kết tội sửa chữa, sử dụng giấy chứng nhận, tài liệu của cơ quan tổ chức; tổ chức người khác trốn đi nước ngoài. Riêng bị cáo Dương Văn Bình (nguyên là trưởng công an xã Bắc Sơn, huyện Sóc Sơn, Hà Nội) bị tuyên phạm tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Cơ quan chức năng xác định, Dương Văn Tình quảng cáo có khả năng đưa người đi lao động tại Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Singapore. Tình "bao" luôn cả dịch vụ làm hồ sơ thủ tục giấy tờ xuất cảnh. Nhiều người từng đi xuất khẩu lao động, nhưng không đủ điều kiện để tiếp tục sang những nơi này đã tìm đến Tình nhờ làm giả giấy tờ. Tình thuê chứng minh thư, hộ khẩu người khác, ép ảnh... "biến" thành khách hàng của mình. Trung bình, Tình thu 8-15 triệu đồng/người. Trong số này, chi phí trả cho việc làm giả chứng minh thư chỉ 0,5-1 triệu đồng. Ai có nhu cầu xin xác nhận của chính quyền địa phương, bỏ thêm 500.000 đồng. Việc xác nhận của chính quyền, Tình nhờ Dương Văn Bình, Trưởng công an xã Bắc Sơn, Sóc Sơn, Hà Nội, "giúp đỡ". Cơ quan điều tra xác định, năm 2005-2006, Tình đã làm giả 60 bộ hồ sơ, trong số này 58 trường hợp trót lọt. Từ 2 bộ bị Phòng quản lý xuất nhập cảnh Công an Hà Nội phát hiện khi cấp hộ chiếu, hành vi của Tình mới bị bại lộ. Liên quan vụ án 17 bị cáo phải hầu tòa. Trong 8 người được hưởng hình phạt tù treo có cựu công an Dương Văn Bình. Anh Thư
Play Bet365 online Sic Bo for FREE at Bet365 and learn while you practice.

Messi – Ronaldo: Tìm lại cán cân

Ronaldo san bằng thành tích ghi bàn của “siêu nhân” Messi trong tháng 11 vừa qua. Sau những màn trình diễn ấn tượng trong tháng 11 vừa qua, Ronaldo và Messi đã có những bước tiến quan trọng để chứng tỏ bản năng của các sát thủ hàng đầu La Liga cũng như thế giới. Đặc biệt với liên tiếp những bàn thắng trong màu áo “kền kền trắng” thời gian gần đây, Ronaldo đã đuổi kịp thành tích ghi bàn của tiền đạo người Argentina tại La Liga Ronaldo lên tiếng Tính đến trước trận Real tiếp đón Osasuna hôm đầu tháng 11, thành tích ghi bàn của CR7 vẫn còn kém Messi 3 bàn thắng. Nhưng chỉ sau 91 phút ở chiến thắng 7-1 của Real trước Osasuna, CR7 đã phần nào thu hẹp khoảng cách đó với 1 cú hattrick có được. Đây cũng là trận đấu thứ 12 tại đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha, CR7 có từ 3 bàn trở lên trong 1 trận đấu. Thành tích này đã giúp ngôi sao người Bồ vươn lên vị trí thứ 3 trong danh sách các cầu thủ thường xuyên lập hattrick tại các giải vô địch quốc gia hiện nay với ít hơn 1 lần so với Messi và Inzaghi. Messi – Ronaldo: Tìm lại cán cân - 1 Ronaldo có 12 cú hattrick tại Real Không chỉ xuất sắc với cú hattrick ở trận đấu mở màn tháng 11 mà ngay cả 2 trận đấu tiếp theo đó (Valencia 2-3 Real, Real 4-1 Atletico), Ronaldo đều nổ súng để kết thúc tháng 11 với 16 bàn thắng (ngang bằng thành tích hiện tại của Messi tại La Liga). Thậm chí với phong độ chói sáng tại trận derby Madrid (2 bàn thắng, 1 đường kiến tạo), Ronaldo đã chứng tỏ anh đang tìm lại bản năng ghi bàn sau số ít trận không lên tiếng trước đó. Messi kín tiếng Dù cũng có được 16 bàn thắng và cùng chia sẻ ngôi vị dẫn đầu danh sách ghi bàn với CR7, nhưng rõ ràng tháng 11 không phải là màn trình diễn của Messi nói riêng và Barca nói chung. Bởi nhìn vào các con số thống kê trong tháng 11 vừa qua, số 10 của Nou Camp kém CR7 mọi mặt. Bên cạnh việc thi đấu nhiều hơn 1 trận (Barca 4-0 Vallecano là trận đấu đá trước ở vòng 17 nhằm tạo đk cho đội chủ sân Nou Camp tham dự FIFA Club World Cup), số bàn thắng Messi có được cũng ít hơn CR7 3 bàn. Thậm chí, bản năng kiến tạo của số 10 đã không thể phát huy trong khi Ronaldo có đường chuyền quyết định giúp Maria ghi bàn tại trận derby Madrid. Sau 370 phút thi đấu cho Barca ở 4 trận trong tháng 11, Messi tung ra 19 cú sút (7 lần trúng khung thành) và có được 3 bàn tháng. Đây không phải là thành tích đáng thất vọng với số 10 của Nou Camp. Nhưng nếu nhìn vào kết quả tổng thể của “gã khổng lồ” xứ Catalan (Barca thua 1, hòa 1 và thắng 2), rõ ràng Messi đã trải qua một tháng thi đấu không thực sự thành công. Messi – Ronaldo: Tìm lại cán cân - 2 Messi trải qua tháng 11 thất vọng Về phần CR7, sau 279 phút trong tháng 11 (Real đá 3 trận), ngôi sao người Bồ tung ra 16 cú sút với 8 lần bóng đi trúng khung thành. Đặc biệt Ronaldo đã ghi tới 6 bàn thắng (3 bàn sút phạt) và tung ra 1 đường kiến tạo giúp Real toàn thắng trong tháng vừa qua. Kết thúc tháng 11 Ronaldo đã san bằng thành tích ghi bàn của Messi để cùng nhau dẫn đầu danh sách ghi bàn tại La Liga. Và chính cán cân Messi – Ronaldo trở lại thăng bằng trong đầu tháng 12 đã hứa hẹn cuộc chạy đua cá nhân giữa 2 cầu thủ hàng đầu thế giới hấp dẫn hơn bất kỳ lúc nào. Bởi vào ngày 11/12 (cuối tuần sau), số 10 của Barca sẽ có cuộc đối đầu trực tiếp với số 7 của đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha tại trận El Clasico ở Bernabeu. Bạn là fan cuồng nhiệt của câu lạc bộ nào? bấm đây!!!
Bet365 cung cấp các trò choi: chơi cờ tướng, caro,... và dành giải nhất coi nào.

Hà Nội sông...

Nguyễn Đình Vinh - Hà Nội sông... Ta giật mình Hà Nội nước mênh mông Có lẽ rùa vàng Hồ Gươm cũng đi đâu chơi mất? Những nắp cống bao ngày ngủ gật. Bẫy ai ra phố bây giờ? Đâu mất rồi Hà Nội của thơ??? Của tất cả những gì mà ta yêu quý nhất Nhưng chỉ thấy phố sông... là có thật Sự thật đáng buồn sao chẳng muốn tin Thăng Long hào hoa bao thế hệ giữ gìn Nay bỗng trở thành Venice châu Á Hà Nội ơi đừng biến thành biển cả Để cho ta vang ca khúc ngàn năm Huyền ảo Hồ Gươm sáng bóng trăng rằm Một thành phố bình yên và cổ kính Phố Phái liêu xiêu mơ màng Tô Lịch Trâu vàng trở lại Hồ Tây... hanoi1b-1353914027_500x0.jpg Phố phường Hà Nội trong trận lụt cuối tháng 10/2008. Ảnh: Hoàng Hà. Nếu... Nếu Vua Hùng cho quyền lựa chọn Mỵ Nương nàng sẽ chọn lựa ai Sơn Tinh Thủy Tinh Cùng rất anh tài Đều giỏi phép hô mưa gọi gió Chúa tể rừng xanh Thuỷ thần đâu nhỏ Biển cả thiếu chi châu báu ngọc ngà Cả hai đều tuấn tú hào hoa Vậy đâu chắc Mỵ Nương đã muốn về rừng núi Thăm thẳm hoang sơ... tiều phu hái củi Bạn cùng voi, sóc, thỏ, hùm, beo... Lội suối, băng sông, vướng núi, trèo đèo... Thì yêu mấy cũng đâu dễ vượt Đáng buồn thay ai người lấn lướt Để cho ta mắc lỗi cùng nhau Phận nữ nhi bạc phấn phai màu Nên cha mẹ đặt đâu con đành ngồi đấy Nhưng trái tim em bao lần run rẩy Khiến chàng đau hoá gió phun mưa Hẹn kiếp sau đâu đã là thừa Thiếp đành lỗi Thuỷ Tinh chàng một nợ Ngàn năm Thủy Tinh Có một chàng trai dẫu ngàn đời cũng không rửa sạch vết nhơ. Hồn chàng hóa thân theo đám mây mờ Bởi dằn vặt giữa hai bờ thương nhớ Một cuộc tranh đua bất công khiến cho chàng lỡ dở Tại tình yêu quá trót đắm say. Tạo hóa trêu ngươi nên khéo đặt bày Khiến phải mất Mỵ Nương cũng chỉ vì chút đồ sính lễ Đại dương bao la... Sản vật nhiều vô kể... Nhưng kiếm đâu ra thứ quý giá rừng già Voi chín ngà. Gà chín cựa Ngựa chín... oan gia. Chậm một bước mà hóa thành thủy quái. Dâng nước đại dương - hợp long thần tứ hải Điều động thiên cung - cá sấu - thuồng luồng Chết hại dân lành... Tàn phá ruộng nương Nên mới để thiên thu tạc ghi tiếng ác Cơn giận dữ làm con tim lầm lạc Cho nước mắt ai hóa thác lũ mưa ngàn Cũng tại vì chàng quá đỗi đa đoan Quá chung thủy nên không đành lòng vậy Chuyện tình tay ba ai người chẳng thấy Nhưng vì sao không thể thứ tha Một trái tim đau, không vợ, không nhà Thì lầm lỡ là điều khó tránh Đối với anh chàng là người bất hạnh Là người tình đáng được ngợi ca Bởi trái tim kia trong ngọc trắng ngà Hỡi nhân loại còn ai hơn được thế Cũng vì yêu phải sống đời dâu bể Thủy tinh chàng mãi vẫn vậy mà thôi.
Chơi IBET888 roulette Nga miễn phí mà không cần đăng ký. Trò chơi trực tuyến thú vị và thú vị roulette sẽ thỏa thích mỗi khách truy cập.

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Bi kịch bố “dàn trận” bán... con ruột

Giữa đêm tối, hung thủ trắng trợn xông vào nhà cướp đi đứa bé còn ngây dại đang nằm trên tay người mẹ, rồi lặng lẽ bỏ đi. Đến khi sự việc bại lộ, tất cả mới té ngửa, toàn bộ vụ cướp được chính bố của đứa bé dàn dựng một cách công phu. Chuyện thật đến nhói lòng đang xảy ra nơi vùng cao Hà Giang với muôn trùng cái khó... Bi kịch bố “dàn trận” bán... con ruột - 1 Các đối tượng buôn bán, chiếm đoạt trẻ em bị bắt giữ Vụ cướp người trắng trợn giữa đêm tối Vụ án xảy ra vào khoảng 23h ngày 1-7-2010, tại gia đình Sùng Mí Po (SN 1985, dân tộc Mông, trú tại xóm Dìn Phàn Sán, Sơn Vĩ, Mèo Vạc, Hà Giang), khi chòm xóm nhận được tiếng la thất thanh của chị Và Thị Chúa (vợ Po) có kẻ đã lẻn vào nhà bắt cóc con chị tên Sùng Mí Chứ (9 tháng tuổi) rồi bỏ đi đâu không rõ. Khi dân làng kéo đến, một cảnh tượng hãi hùng, chị Chúa nằm bất tỉnh bên bục cửa ra vào, người dính bê bết máu với một vết chém ngang đầu. Nhận được thông tin, Đồn biên phòng Lùng Làn (BĐBP tỉnh Hà Giang) đã nhanh chóng xuống địa bàn tiến hành điều tra. Qua quá trình xác minh, sàng lọc các đối tượng, bất ngờ nổi lên nghi vấn đối với đối tượng Sùng Mí Lình (SN 1953 - là bố ruột Po) do có nhiều biểu hiện bất thường. Bằng nhiều thông tin qua trinh sát cũng như nguồn thông tin "chìm" thông báo, đối tượng Lình đã được triệu tập để làm rõ. Sau nhiều ngày đấu tranh khai thác, cuối cùng Lình cũng thừa nhận, vì hám tiền, y đã bàn bạc với con trai là Sùng Mí Po bán Chứ (là cháu nội mình và là con ruột Po) cho một đối tượng người Trung Quốc với giá 8.000 NDT (tương đương khoảng 24 triệu đồng). Theo đó, do thường xuyên đi chợ phiên, Lình có quen với một đối tượng tên Sùng Xà Sù (người Vân Nam, Trung Quốc), tại đây Lình được gợi ý đem trẻ con lên bán cho Sù để lấy tiền. Lình đã về bàn với con trai là Sùng Mí Po bán con mình là Sùng Mí Chứ. Nghe bố nói về khoản tiền quá lớn, lòng tham nổi lên, Po ngay lập tức đồng ý bán đứa con mới 9 tháng tuổi của mình mà chẳng mảy may do dự. Để cho chắc ăn, nhiều ngày sau đó, hai bố con Lình, Po liên tục bàn bạc, bầy mưu tính kế hòng qua mắt mẹ cháu bé là Và Thị Chúa. Kế hoạch được thống nhất, Lình và Po sẽ giao bé Chứ tại một điểm cách nhà khoảng 200m và thời gian thực hiện là 23h ngày 1-7-2010. Vấn đề đặc biệt được quan tâm trong kế hoạch này là phải bảo đảm bí mật thông tin, không được để Chúa biết. Sau khi sự việc hoàn thành, không có vấn đề gì xảy ra, Lình và Po sẽ đem tiền ra chia. Đúng hẹn, tối hôm đó, Po vẫn cố tỏ thái độ bình thường như mọi ngày, ăn cơm xong đi nghỉ, còn Lình đến khoảng 23h thì cầm kìm, đèn pin sang nhà Po cắt xích buộc cửa vào nhà bế bé Chứ (nhà Lình và nhà Po giáp nhau), trong khi Chúa đã ngủ say, còn Po thì vờ ngủ để làm cảnh giới. Sau đó, cháu bé được Lình đưa đến điểm hẹn trao cho Sùng Xà Sù và nhận đủ tiền mang về, do sợ người dân biết được nên không đếm ngay khi về nhà chui vào trong bếp mới mở ra đếm được 80 tờ mệnh giá 100 NDT. Khi biết bố mình đã thực hiện xong, Po lay vợ dậy bảo con không có trong giường, giật mình Chúa bật dậy hỏi con đâu, Po cho biết ông nội đã lấy đi rồi. Hốt hoảng, Chúa vùng ra cửa đi tìm thì bị chém vào đầu bất tỉnh. Để tạo cớ mình ngoại phạm, Lình cùng Po cũng giả chạy đi tìm bé Chứ, rồi quay về nhà công an viên, trưởng xóm Dìn Phìn Sán để báo cáo sự việc xảy ra. Ngày hôm sau, Lình gọi Po ra sau nhà rồi chia cho Po 4.000 NDT, số tiền còn lại Lình đưa cho vợ đem cất. Tuy nhiên, lưới trời lồng lộng, mọi hành vi của bố con Lình đã ngay lập tức được đưa ra ánh sáng. Tuy nhiên, đớn đau là số phận cháu Chứ, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Thảm sát kinh hoàng để cướp trẻ em Câu chuyện đau đớn trên khiến chúng tôi nhớ lại một vụ án cũng vào một đêm mịt mù sương lạnh ngày 27-2-2007, gia đình anh Vàng Chứ Say, trú tại thôn Nà Coóng, (xã Bạch Đích, Yên Minh, Hà Giang) đang say ngủ thì bị một nhóm đối tượng đột nhập vào nhà tấn công, giết chết vợ chồng anh. Ngay cả mẹ anh Say là bà Thào Thị Say, hơn 60 tuổi cũng bị chúng đánh trọng thương. Mặc cho 3 đứa bé trai là các cháu Vàng Mí Tính (7 tuổi), Vàng Mí Lình (5 tuổi) Vàng Mí Ly (2 tuổi) gào khóc, bọn giết người cứ thế vác các cháu lên vai chạy. Bi kịch bố “dàn trận” bán... con ruột - 2 Hung khí tội phạm cướp trẻ em luôn mang theo và sẵn sàng xuống tay với người nhà nạn nhân. Sự kinh hoàng chưa nguôi đối với người dân Yên Minh thì sáng 26-6-2007, khi chị Nhinh, nguyên là tổ trưởng tổ vay vốn của Hội Phụ nữ xã Hữu Vinh đến nhà anh Nguyễn Văn Công, ở thôn Na Hảo gọi cửa lại tiếp tục phát hiện một vụ thảm sát ghê rợn. Anh Công nằm chết trên sàn nhà, chị Chảo Thị Mẩy, vợ anh nằm bất động trên giường ngủ, còn người bác hơn 80 tuổi sống cùng vợ chồng anh Công cũng bị giết ngay cạnh bếp. Chị Mẩy còn thoi thóp thở nhưng chỉ hơn ngày sau, chị Mẩy đã chết mà không nói được lời nào về số phận những đứa con và tung tích nhóm tội phạm gây án. Hai đứa con trai của vợ chồng anh Công là cháu Nguyễn Văn Nghiệp (4 tuổi) và Nguyễn Văn Ngần (2 tuổi) đã bị bọn tội phạm bắt đi biệt tích từ đó. Đại tá Nguyễn Ngọc Châu, Trưởng phòng Phòng Chống tội phạm ma túy BĐBP tỉnh Hà Giang không khỏi lo lắng về loại tội phạm từng được ví như loài thú dữ này, bởi mức độ phạm tội của các đối tượng là khá manh động, sẵn sàng ra tay sát hại người nhà nếu gặp phải sự cản trở chống đối. Nhớ lại thời điểm giữa năm 2009, đại tá Châu kể: Vào khoảng đầu tháng 5-2009, cũng vào khoảng giữa đêm, khi người dân đã say nồng bên giấc ngủ thì bọn tội phạm mới tiến hành ra tay. Vẫn là huyện Mèo Vạc, các đối tượng đã dùng hung khí khống chế bắt trói vợ chồng anh Lầu Vản Sính (xóm Mã Pì Lèng, xã Pả Vi) cướp đi cháu Lầu Mí Say (SN 2007), sau đó đem qua Trung Quốc bán. Sau đó vài ngày, tại xóm Mỏ Phàng, xã Thượng Phùng (huyện Mèo Vạc), lợi dụng lúc anh Phùng Tả Châu vắng nhà, các đối tượng đã dùng dao khống chế vợ anh Châu là chị Giàng Thị Dua, cướp đi cháu Phùng Mí Lương (SN 2006), đưa sang Trung Quốc bán với giá 35.000 NDT (tương đương khoảng hơn 100 triệu đồng). Thậm chí, theo đại tá Châu, loại tội phạm này còn nhiều mánh khóe hơn nữa, đơn cử như trường hợp của cô Hạ Thị S. (24 tuổi). Biết chồng S. mới mất, để lại S. cùng 4 đứa con (đứa lớn nhất là 8 tuổi, đứa bé nhất 2 tuổi) hai đối tượng là Thò Mí Tủa và Thò Mí Pó (đều trú Phú Ninh, Trung Quốc) mò sang làm quen rồi gạ S. bán đất, ruộng và đưa 4 đứa con sang Trung Quốc để có cuộc sống sung sướng hơn. Nhận thấy những đối tượng này có nhiều điều bất thường, S. đã trình báo với Đồn biên phòng 163. Sau khi Tủa và Pó quay lại đón 5 mẹ con S. đã bị bắt giữ phải cúi đầu thừa nhận hành vi lợi dụng đưa S. sang Trung Quốc để chiếm đoạt 4 đứa con cô để bán. Tuy nhiên, một câu hỏi mà chính đại tá Châu cũng không thể giải mã nổi là tại sao, trẻ em dưới 10 tuổi lại được phía bên kia bên giới luôn muốn săn đón với mức giá cao nhất có thể. "Đã rất nhiều lần, bằng nhiều biện pháp thăm dò, rồi kết hợp với phía công an Trung Quốc, nhưng vẫn chưa tìm ra lời giải. Đó là điều trăn trở với những người làm công tác đấu tranh tội phạm như chúng tôi", đại tá Châu trăn trở. Theo đánh giá mới nhất của BĐBP tỉnh Hà Giang, tình hình hoạt động mua bán chiếm đoạt trẻ em vẫn tiếp tục diễn biến phức tạp, thủ đoạn hoạt động của các đối tượng rất tinh vi, manh động, có sự cấu kết chặt chẽ giữa các đối tượng ở hai bên biên giới. Chỉ tính riêng năm 2011, đã xảy ra 8 vụ bắt cóc trẻ em. Trước đó, trong năm 2010, đã có 4 vụ chiếm đoạt trẻ em, 4 vụ mua bán trẻ em và 3 vụ bắt cóc trẻ em. Theo đánh giá, tội phạm mua bán, chiếm đoạt trẻ em thường diễn ra trên các địa bàn: Xín Cái, Sơn Vĩ, Thượng Phùng (huyện Mèo Vạc); Ma Lé, Lũng Cú, Lũng Táo, Phố Cáo, Phố Hà (huyện Đồng Văn); Bạch Đích, Phú Lũng (huyện Yên Minh)... Kỳ sau: Hành trình 10 ngày đêm xuyên biên giới giải cứu con gái
Cách tính toán điểm số của Bong88 Sicbo Trò chơi Sicbo nói trên thực tế thì đó chính là súc sắc mà chúng ta thường nói, mà chắc hẳn chúng ta cũng đã xem qua.

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh!

Những chiếc mũ len, khăn len, găng tay... sẽ là món quà nhỏ vô cùng ý nghĩa mà các bạn trẻ tặng nhau trong lễ Giáng sinh. Đồng thời cũng đem đến sự ấm áp và sự duyên dáng cho mỗi bạn gái trong cho mùa đông năm nay.
Bạn sẽ lựa chọn chân dài nào?
Bộ sưu tập bao gồm những chiếc mũ, khăn và găng tay len được kết hợp đồng bộ với nhau về màu sắc và chất liệu. Những chiếc mũ được đan thành nhiều kiểu dáng như dạng mũ nồi, mũ có lưỡi trai, hay loại mũ bê rê cách điệu... đem đến cho bạn gái vẻ đáng yêu, dễ thương nhưng cũng rất trẻ trung, thanh lịch và kiểu cách. Đồng bộ với mũ còn có đôi găng tay xinh xắn, khăn quàng cổ duyên dáng sẽ là một bộ 3 hợp mốt nhất cho mùa đông năm nay. Khi những đợt gió lạnh đầu mùa chợt ùa về thì đây sẽ là món đồ thú vị nhất dành cho các bạn trẻ. Bạn có thể tìm mua và tự tay đan cho mình một chiếc mũ, chiếc khăn quàng cổ hay đôi găng tay len ấm áp theo những thiết kế dưới đây. Chắc chắn, những ai nhận được món quà ý nghĩa này của bạn trong ngày lễ Giáng sinh, họ sẽ rất vui đấy!
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 1
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 2 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 3
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 4
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 5 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 6
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 7
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 8 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 9
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 10
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 11 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 12
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 13
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 14 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 15
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 16
Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 17 Mũ len... "hot" mùa Giáng sinh! - 18

Bet365 cung cấp các trò chơi bài cào, chơi tiến lên, chơi tá lả, chơi tất tần tật miễn phí.

Hà Nội đề xuất triển khai 200 dự án đô thị nhà ở

UBND thành phố Hà Nội vừa có dự thảo tờ trình gửi Thủ tướng về việc xin phê duyệt danh mục các dự án, công trình cấp bách cần triển khai trong thời gian quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất thời kỳ 2011 -2020. Theo đó, có tới 580 dự án với tổng diện tích hơn 6.000 ha được đề xuất triển khai. Bao gồm 96 dự án giao thông, 10 dự án về thể thao, 23 dự án y tế, 7 dự án xử lý rác thải, chất thải, 9 dự án về danh thắng, 21 dự án trụ sở cơ quan, công trình sự nghiệp; 43 dự án về sản xuất kinh doanh phi nông nghiệp; 44 dự án về an ninh, quốc phòng... Đặc biệt, số dự án về đô thị nhà ở lên tới 200 với tổng diện tích hơn 1.300 ha. Theo dự thảo, các dự án trình phê duyệt là những trường hợp đã hoàn thiện hồ sơ thu hồi đất từ đầu năm đến nay. Dự án khu nhà ở, đô thị mới đề xuất triển khai phải thuộc diện đã được thành phố chấp thuận hoặc được cấp giấy chứng nhận đầu tư. Các dự án đấu giá quyền sử dụng đất, giao đất dịch vụ, giao đất xây dựng khu tái định cư đã được chấp thuận chủ trương đầu tư hoặc thực hiện theo chính sách giải phóng mặt bằng cũng được Hà Nội kiến nghị triển khai. Những dự án đã đủ các tiêu chí trên nhưng nằm trong danh sách các đồ án, dự án đề nghị để lại chưa xem xét chờ quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến 2030 tầm nhìn 2050 thì chưa đưa vào danh sách các dự án cấp bách trong đợt này. Bách Hợp
"Bất kỳ một cách chơi hay cách đặt cược của IBET888 Baccarat cũng giống nhau, cũng không thể đánh bại được luật số lớn với xác suất thuần túy.",

Giá đắt cho một mỹ nhân trí thức

Với một người xinh đẹp, có trình độ học vấn cao, có năng lực như Vân Hương thì đây là sự trả giá quá đắt. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt người đẹp Nguyễn Thị Vân Hương 8 năm tù giam, thấp hơn nhiều so với hình phạt mà Viện Kiểm sát đã đề nghị trước đó.Sáng 7/6 vừa qua, Tòa án nhân dân TP Hà Nội tiến hành xét xử vụ án Nguyễn Thị Vân Hương (39 tuổi) - Nguyên trợ lý Văn phòng thường trú Hãng thông tấn AP của Mỹ tại Hà Nội - can tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Theo cáo buộc của cơ quan công tố, lợi dụng chức năng, nhiệm vụ được cơ quan giao (quản lý quỹ tiền mặt, lập chứng từ thanh toán liên quan đến hoạt động của văn phòng, giao dịch với ngân hàng, lập ủy nhiệm chi và séc rút tiền mặt…), trong thời gian 2007-2008, Vân Hương đã có hành vi tẩy xóa, ký khống tên người có thẩm quyền của Văn phòng thường trú AP tại Hà Nội trên 17 séc và lệnh chuyển tiền để chiếm đoạt số tiền trên 7,2 tỉ đồng. Tính đến nay Hương mới trả cho Văn phòng AP trên 2,2 tỉ đồng, còn lại gần 5 tỉ đồng không có khả năng khắc phục hậu quả. Sở dĩ phóng viên các báo khi đưa tin thường gọi Nguyễn Thị Vân Hương là mỹ nhân, kiều nữ, người đẹp… bởi ngay cả khi đứng trước vành móng ngựa với gương mặt mộc không son phấn thì tất cả mọi người vẫn nhận ra vẻ đẹp mặn mà của cô. 40 tuổi, có 2 cô con gái đang độ tuổi học cấp 2 nhưng Vân Hương vẫn giữ được vóc dáng thanh mảnh. So với thời điểm bị bắt giữ khi đang thuê nhà ở trốn truy nã tại phố Cầu Đất, phường Chương Dương vào tháng 9/2011, "người đẹp AP" có phần gầy hơn, nhan sắc cũng có phần tàn phai nhiều. Một cán bộ công an làm công tác dẫn giải phạm nhân cho biết, Nguyễn Thị Vân Hương bị sốc từ khi nhận được bản cáo trạng truy tố cô ta theo điểm a khoản 4 Điều 139 Bộ luật Hình sự với khung hình phạt từ 12 năm đến 20 năm hoặc chung thân. Buổi sáng từ Trại tạm giam số 1 Công an Hà Nội, Vân Hương đã khóc, mắt sưng mọng. Vân Hương đứng lọt thỏm trong vành móng ngựa. Phòng xử khá rộng nên trông cô càng nhỏ bé, mong manh. Tiếng của cô lại nhỏ nên hầu như ngoài hội đồng xét xử, những người dự không nghe rõ lời của người đẹp. Thỉnh thoảng chỉ nghe có tiếng sụt sịt, tiếng nấc của mỹ nhân mỗi khi xúc động. Hàng ghế phía dưới lác đác vài người. Một là đại diện của Văn phòng AP. Vài người còn lại là người nhà của Vân Hương. Một người phụ nữ nét mặt thanh tú, xưng là dì ruột của Vân Hương thở dài bảo, vợ chồng Hương ly thân đã lâu. Hai đứa con của Vân Hương không biết hôm nay là ngày xét xử mẹ. Chúng còn trẻ con, người lớn không muốn chúng chứng kiến cảnh mẹ đứng trước vành móng ngựa. Từ ngày Vân Hương trốn truy nã, hai đứa trẻ được giải thích mẹ đi nước ngoài. Còn bố mẹ của Vân Hương thì đang ốm liệt giường. Từ khi Vân Hương gây ra chuyện, bố cô lâm bệnh đau tim. "Bà nội nó đang nguy kịch lắm, chẳng biết đi lúc nào. Hôm nay con cháu đang túc trực bên giường" - một người dì khác của Hương thông tin. Trong phần xét hỏi, vị chủ tọa phiên tòa hỏi lương tháng của Vân Hương tại Văn phòng AP. Hương đáp cô được trả gần 1.000 USD/tháng và cho biết số tiền đó đủ trang trải cuộc sống. "Vậy lý do vì sao bị cáo lại chiếm đoạt tiền?". Vân Hương trả lời rằng, cô muốn làm giàu nhanh nên dẫn đến sai lầm. Số tiền chiếm đoạt được cô ném vào chứng khoán và đã trắng tay chỉ sau một thời gian ngắn. Vị chủ tọa phiên tòa phân tích: "Mình là người có trình độ, tốt nghiệp đại học, lại công tác qua nhiều cơ quan, khi vào làm việc tại Văn phòng AP ở tuổi đã chững chạc, lại được giao trọng trách quan trọng, là niềm mơ ước của nhiều người…". Vân Hương đưa tay lên lau nước mắt liên tục. "Chúng tôi đã xét xử nhiều vụ án, với những người có trình độ kém đã đành. Đằng này bị cáo có nhận thức tốt, gia đình, học hành cơ bản nhưng bị cáo lại không chịu tu dưỡng thành người tốt, để bây giờ bao công lao nuôi dưỡng của bố mẹ, công sức phấn đấu của bản thân giờ thành con số không". Những lời thấm thía của vị thẩm phán khiến Vân Hương khóc to hơn. "Quan điểm của Viện Kiểm sát là trình độ học vấn cao hơn người khác thì phải hiểu được mức độ phạm tội sẽ đi đến đâu" - Đại diện VKSND TP Hà Nội phát biểu và đề nghị HĐXX khi xem xét, quyết định hình phạt đối với bị cáo phải có tác dụng giáo dục cải tạo và phòng ngừa chung, nhất là trong tình hình đấu tranh phòng ngừa tội phạm lừa đảo đang diễn ra ngày càng phức tạp. Điều bất ngờ là khi được mời phát biểu, mặc dù trước đó có đơn tố cáo hành vi phạm tội của Nguyễn Thị Vân Hương gửi Cơ quan Công an, song từ đầu đến cuối phiên tòa, đại diện Văn phòng AP đã đứng lên "xin" cho Vân Hương toàn bộ. Vị đại diện này nói: "Văn phòng AP hoàn toàn thông cảm với hoàn cảnh của chị Hương có bố mẹ già và hai con nhỏ nên đồng ý miễn toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt cho chị Hương. Đồng thời đề nghị HĐXX cho Hương hưởng mức án thấp nhất, tạo điều kiện cho cô làm lại cuộc đời, chăm sóc bố mẹ và nuôi hai con". Một người thân của Vân Hương cho biết, khi người đẹp bị bắt, tất cả họ hàng đã tập trung bàn nhau giúp cô khắc phục hậu quả. Phương án đặt ra là mỗi người giúp một ít. Bố mẹ Vân Hương cũng quyết định sẽ bán cả nhà để cứu con. Sau khi biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình Hương, Văn phòng AP đã quyết định không yêu cầu cô khắc phục phần trách nhiệm dân sự phải bồi thường. Trước khi phiên tòa diễn ra, Văn phòng AP đã có văn bản kiến nghị, đề nghị Tòa án xem xét giảm nhẹ tối đa hình phạt cho bị cáo. Được nói lời sau cùng, người đẹp Vân Hương giàn giụa nước mắt. Cô gửi lời xin lỗi tất cả người thân, gia đình, những người làm việc tại Văn phòng AP. Cô cũng không quên cảm ơn việc làm nhân văn của Văn phòng AP đối với cá nhân cô và gia đình. Với nhiều tình tiết giảm nhẹ, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt người đẹp Nguyễn Thị Vân Hương 8 năm tù giam, thấp hơn nhiều so với hình phạt mà Viện Kiểm sát đã đề nghị trước đó. Nhưng dẫu sao, với một người xinh đẹp, có trình độ học vấn cao, có năng lực như Vân Hương thì đây là sự trả giá quá đắt. Gia đình, sự nghiệp là những gì cô đã phải đánh đổi cho hành vi phạm tội của mình.
"IBET888, thông tin về cách người chơi trên IBET888 có thể tìm hiểu cách chơi poker miễn phí và áp dụng các kỹ năng của mình vào các bàn chơi tiền ảo.",

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Người chấp nhận sống thử nên xem xét lại mình

From: Quang Sent: Friday, December 28, 2007 1:51 PMSubject: Gui toa soan: Hay la nhung nguoi chan chinh Kính gửi Toà soạn và các bạn mục Tâm sự,Đọc ý kiến của các bạn về chuyện trinh tiết và chuyện sống thử, tôi có một vài ý kiến thế này:1. Chúng ta nên phân định rạch ròi hai khái niệm "không còn trinh tiết" và "từng sống thử". Tôi hoàn toàn nhất trí với một bạn nào đó khi nói rằng sẵn sàng chấp nhận một người con gái không còn trinh tiết (có rất nhiều lý do để không còn trinh tiết) nhưng không bao giờ chấp nhận một người con gái từng sống thử.2. Một số ý kiến của các bạn gái trong diễn đàn lên án những người đàn ông coi trọng chuyện trinh tiết. Theo tôi việc quá coi trọng chuyện trinh tiết, đặt nó cao hơn tình yêu thì rõ ràng đáng lên án. Tuy nhiên không vì thế mà các bạn cổ xuý và bào chữa cho lối sống thử. Việc một người con gái không còn trinh tiết không đáng bị lên án, chúng ta đều là con người mà, không phải lúc nào lý trí cũng có thể điều khiển được cảm xúc của bản thân. Nhưng một người con gái từng chấp nhận sống thử thì cần xem xét lại. Khi các bạn gái lên án những người đàn ông coi trọng trinh tiết là ích kỷ, là "stupid", ... thì các bạn nên tự xem lại mình.3. Tôi cũng là một người đàn ông sắp lập gia đình, chúng tôi yêu nhau một thời gian đủ dài để hiểu được nhiều về nhau. Chân thành nói với các bạn rằng chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn mặc dù có rất nhiều dịp "thuận lợi". Và dẫu rằng chúng tôi đều không phải là mối tình đầu của nhau, nhưng tôi tự hứa với lòng mình rằng dù em có không còn cái "ngàn vàng" dành cho tôi thì tôi vẫn yêu em vì thời gian đã đủ để tôi hiểu về em, hiểu về cách nhìn nhận cuộc sống của em, về nhân cách trong con người em, về tình yêu em dành cho tôi. Tôi nghĩ đối với tất cả đàn ông thì đó là điều cốt yếu nhất cần thiết ở một người con gái.Chúc các bạn luôn hạnh phúc.

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

Đau vì đánh mất một tình yêu chân thành

Tôi năm nay 27 tuổi, đối với người khác thì tuổi Dần lận đận tình duyên lắm nhưng với tôi không phải vậy mà là do tôi. Tôi xin kể về thời thơ ấu một chút. Ngày còn là con bé 4 tuổi thì tôi đã biết giữ em, nấu cơm giúp mẹ, vì nhà nghèo mà lại là con đầu nữa nên tôi không bao giờ biết đến làm nũng là gì. Nhà nghèo nên bữa ăn chỉ là khoai lang, buổi sáng nhịn đói. Mẹ tôi làm việc nhiều để kiếm tiền nên bà hay chửi bới. Lớn hơn một chút công việc tôi cũng nhiều lên, Tết đến tôi háo hức mặt đồ mới nhưng chỉ được mặc một ngày mùng một thôi, ngày mùng hai là mẹ bắt tôi phải ở nhà chăn bò rồi đến mùng 3,4 là coi như không còn tết mà phải đi làm. Có lẽ ý thức được cái nghèo của nghề nông nên tôi cố gắng học tập. Thân tôi lại ốm yếu nên càng không thể nghỉ học sớm. Lên cấp 3 tôi đi học 10 cây số nhưng không bao giờ có khái niệm ăn sáng hay có đồng tiền nào trong túi nếu xe hư. Chính vì những điều này mà hình thành trong tôi con bé bướng bỉnh, lúc nào cũng thích giàu và không biết được đâu mới là hạnh phúc. Năm tôi là sinh viên năm 2 cũng là lúc tôi phải học thêm nhiều thứ. Tôi đi học thêm chuyên viên đồ họa vì nó tốt cho ngành tôi, ở đó tôi đã gặp anh. Nhìn anh trắng trẻo và thư sinh lắm, tôi cứ nghĩ anh con nhà giàu và không thèm để ý tới tôi, một cô bé đen quê thế này, nhưng trong lòng vẫn ước được quen anh. Rồi vô tình tôi và anh học cùng lớp đồ họa. Tôi tìm cách ngồi kề anh, hỏi bài anh và anh cũng đáp lại. Một ngày anh mượn tập tôi, với tôi nhiêu đó là đủ rồi. Tôi vui sướng khi tới ngày đến lớp nhưng hôm đó không thấy anh đến, lại không mang tập cho tôi. Tôi buồn nhiều lắm, nghĩ là anh gạt tôi. Hôm sau anh đi học lại và trả tập cho tôi, rồi anh nghỉ học. Tôi không hiểu vì sao nên trong lòng rất buồn. Thời gian không làm tôi quên anh nhưng cũng không còn nhớ nhiều. Một hôm đi học về nhìn thấy anh ở cổng trường, anh đợi tôi ở đó, dẫn tôi đi ăn, đi dạo. Anh nói bận đi làm thêm nên không thể đi học thêm đồ họa nữa. Giờ tôi mới biết là anh cũng để ý tôi. Anh nói mượn tập tôi chỉ là muốn biết tên tôi thôi. Sau đó biết bao nhiêu kỷ niệm anh dành cho tôi, anh đi làm mua sữa cho tôi uống, anh kiểm tra việc học của tôi. Và chúng tôi yêu nhau như thế. Nhưng rồi có những cuộc cãi nhau mà anh tự ái cao, còn tôi nào chịu nhường. Có khi anh theo tôi về đến phòng trọ mà tôi không thèm đếm xỉa tới anh bởi tôi đã quen người khác học giỏi hơn anh nhiều mà anh nào biết. Rồi chúng tôi ra trường, anh phải về quê vì ba mẹ già; còn tôi thích ở lại thành phố này, tôi ghét về miền Trung nắng gió. Anh về quê, trong này tôi quen người khác, anh điện thoại cho tôi rất nhiều nhưng tôi không thèm trả lời vì tôi đã có người mới giàu hơn anh (đó chỉ là cái vỏ bên ngoài giàu). Rồi cuối cùng tôi cũng chia tay người ta vì không hợp, anh lại về bên tôi, lại nói tôi chờ anh rồi anh sẽ vào, nhưng tôi mong anh đừng vào vì tôi còn mải chạy theo tìm kiếm tiền. Tôi đổi số điện thoại mà không cho anh biết, rồi một thời gian với bao cuộc tình của mình, tuy tôi quen nhiều người nhưng vẫn giữ thân mình cho chồng tương lai; tôi lại gặp lại anh trên mạng. Anh chuẩn bị lấy vợ, tôi chúc mừng, cầu mong anh hạnh phúc. Giờ đây tôi ngồi nhớ về tất cả, nhớ về kỷ niệm của tôi và anh mà lòng đau. Tôi đau vì để mất đi một người đã yêu thương mình như vậy. Giá như tôi nhận ra sớm thì giờ chúng tôi đã hạnh phúc bên nhau, tôi không phải lo gì nhiều. Chỉ có tôi mới hiểu được tất cả những gì đã đánh mất. Tôi yêu và nhớ anh vô cùng. Hạnh phúc là bình dị, khi nhận ra giá trị của hạnh phúc thì cũng là lúc không thể nào tìm lại được. Hạ

Trao đổi với Ngọc Nga

Người gửi: Hạnh NguyênGửi tới: Ban Văn hoáTiêu đề: Ngọc Nga nên suy nghĩ trước khi nói. Chào Ngọc Nga, Tôi thực sự không biết hiểu biết của bạn sâu rộng đến đâu khi bạn đưa ra ý kiến như vậy. Nhưng tôi xin nói với bạn một số điều sau: 1. Bạn đừng bao giờ dùng cụm từ "đàn ông Việt" để nói về một nhóm người trong nước Việt Nam có những tính xấu như bạn đã nêu. 2. Bạn nhận xét rất tốt về đàn ông nước ngoài (cụ thể là đàn ông Tây). Tôi công nhận ở nước ngoài tiến bộ hơn mình, lịch sự hơn mình, bởi vì họ đã có truyền thống đó từ lâu rồi. Có thể nói văn minh của phương Tây đã đi trước chúng ta nhiều thập kỷ. Nhưng văn minh ở đây không chỉ là đàn ông đâu bạn ạ, mà cả phụ nữ nữa đấy. Nếu bạn so sánh đàn ông Việt với đàn ông Tây, thì bạn cũng nên thử so sánh phụ nữ Việt với phụ nữ Tây xem nhé. 3. Bạn cho rằng ở nước ngoài người ta luôn sống thành thật với nhau. Tôi đưa cho bạn con số này nhé: Trên thế giới, cứ 13 giây là có một cặp nào đó đòi ly hôn và 90% các vụ ly dị bắt nguồn từ việc vợ hoặc chồng đã từng "ăn vụng" một lần nào đó trong thời gian chung sống.

Bão số 7 hướng về Hoàng Sa và Trường Sa

Bão số 7 đã đổi hướng và đang di chuyển nhanh dần, hướng về khu vực giữa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Dự báo đến 4 giờ ngày 6/10, tâm bão cách bờ biển các tỉnh Quảng Ngãi – Phú Yên khoảng 460 km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 9, cấp 10. Theo Trung tâm Dự báo Khí tương thủy văn T.Ư, hồi 4 giờ ngày 5/10, vị trí tâm bão ở vào khoảng 14,5 độ Vĩ Bắc; 117,0 độ Kinh Đông, cách bờ biển các tỉnh Quãng Ngãi – Phú Yên khoảng 830 km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 8, cấp 9 (tức là từ 62 đến 88 km một giờ), giật cấp 10, cấp 11. Dự báo trong 24 giờ tới, tức ngày và đêm nay, 5/10, bão di chuyển theo hướng giữa Tây và Tây Tây Nam, mỗi giờ đi được khoảng 15 km và có khả năng mạnh thêm. Đến 04 giờ ngày 6/10, vị trí tâm bão ở vào khoảng 14,3 độ Vĩ Bắc; 113,5 độ Kinh Đông, cách bờ biển các tỉnh Quảng Ngãi – Phú Yên khoảng 460 km về phía Đông. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 9, cấp 10 (tức là từ 75 đến 102 km một giờ), giật cấp 11, cấp 12. Trong khoảng 24 đến 48 giờ tiếp theo, tức ngày và đêm thứ bảy, 6/10, bão tiếp tục di chuyển theo hướng giữa Tây và Tây Tây Nam, mỗi giờ đi được khoảng 15 - 20 km. Đến rạng sáng ngày chủ nhật, 07/10, vị trí tâm bão ở vào khoảng 14,2 độ Vĩ Bắc; 109,1 độ Kinh Đông, trên vùng bờ biển các tỉnh Quảng Ngãi – Phú Yên. Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm bão mạnh cấp 8 (tức là từ 62 đến 74 km một giờ), giật cấp 9, cấp 10. Do ảnh hưởng của bão, khu vực giữa biển Đông, bao gồm cả vùng biển quần đảo Hoàng Sa có gió mạnh cấp 6, cấp 7, vùng gần tâm bão đi qua mạnh cấp 8, cấp 9, giật cấp 10, cấp 11. Biển động rất mạnh. Từ chiều tối nay, vùng biển quần đảo Hoàng Sa có gió mạnh dần lên cấp 7, cấp 8, vùng gần tâm bão cấp 9, cấp 10, giật cấp 11, cấp 12. Biển động rất mạnh. Trên quần đảo Trường Sa, trời có mưa dông mạnh có khả năng kèm theo lốc xoáy và gió giật mạnh.
Thời tiết một số thành phố lớn Thủ đô Hà Nội: Có lúc có mưa rào và dông. Nhiệt độ 28 – 30 độ C. Thành phố Đà Nẵng: Ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông. Nhiệt độ 29 – 31 độ C. Thành phố Hồ Chí Minh: Có lúc có mưa rào và dông. Nhiệt độ 29 – 31 độ C.
Bản tin thời tiết đặc biệt: Dự báo, phân tích tình hình thời tiết, triều cường (miền Nam), cập nhật liên tục trong ngày, được cung cấp bởi chuyên gia có uy tín thuộc Trung tâm dự báo KTTV TW. Chỉ có tại Tin thời tiết, Thời tiết 24h. Mời độc giả theo dõi hàng ngày.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Kiếp nạn trời định (22)

Thượng Quan Ngọ Dạ - Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, là vào buổi tối sau đúng một tuần, bởi vì tôi không thân thuộc với đường phố nơi đây, cho nên vừa ra khỏi cửa, tôi đã bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến đường Tây Vĩnh Hòa. Có lẽ, bạn còn căng thẳng muốn biết trong túi Chung Thành Vỹ để lại rốt cuộc chứa thứ gì hơn cả tôi, có phải vậy không? Bây giờ tôi nói cho bạn biết, là tiền mặt! Năm vạn tệ và một bức thư. Tôi không biết, trong lúc tôi đếm số tiền đó, ngón tay của tôi vì quá run rẩy mà trở nên co giật, bởi vì tôi lớn bằng ngần này, chưa bao giờ nhìn thấy số tiền lớn như vậy bày ra trước mắt tôi. Điều quan trọng là, số tiền mà tôi đang đếm chính là tiền mà một người đã mất để lại. Nó không giống với tiền nhặt được, coi như là di sản, di sản thực sự không đáng sợ, điều đáng sợ chính là Chung Thành Vỹ chết một cách ly kỳ khó hiểu, hơn nữa quá đáng sợ. Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, bạn chớ nên coi rằng tôi là một kẻ rất tham lam, có một khoảnh khắc, tôi đã nảy sinh suy nghĩ chiếm đoạt toàn bộ số tiền này, ai có thể kháng cự được sự mê hoặc của tiền bạc chứ? Mâu thuẫn hồi lâu, cuối cùng bởi vì tâm lý bất an, sợ nửa đêm có ma đến gõ cửa nên đã từ bỏ suy nghĩ này. Nhưng hiện giờ tôi cũng không thể chắc chắn được rằng số tiền 5 vạn tệ này có phải là của Chung Thành Vỹ hay không, bởi vì lá thư trong đó, lúc đó tôi thậm chí đã nghĩ, liệu có phải Chung Thành Vỹ đã cướp túi của người khác và bị người ta đâm cho thành ra như vậy, nhưng nghĩ lại thì lại thấy không thỏa đáng, bởi vì câu nói lúc anh ta gọi điện thoại, nếu như khi Chung Thành Vỹ gọi điện thoại đã thực sự chết rồi, vậy thì hồn ma ấn một số máy không có thực là điều cũng không phải quá ly kỳ, điều kỳ lạ chính là câu nói của anh ta: Chúng ta ai cũng không thể thoát được. Là có ý gì vậy? Lẽ nào anh ta đã sớm biết được cái chết của mình, hơn nữa cái chết sẽ còn được tiếp diễn? Vậy thì, người tiếp theo sẽ là ai? Lá thư đó viết cho Ngô Vĩnh Thanh, địa chỉ số 137 đường Tây Vĩnh Hòa, nhìn tên, có lẽ đó là một cô gái, nhưng điều kỳ lạ là, trên lá thư không có tem bưu điện, cũng không viết tên và địa chỉ người gửi, điều kỳ lạ hơn là, tên người nhận trên lá thư viết rất yếu ớt, có một số nét chữ còn chưa viết ra, xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến ta có cảm giác người viết những chữ này vốn không hề cầm chặt bút, lại có vẻ như một người sắp chết gắng gượng viết ra vậy. Lẽ nào Chung Thành Vỹ viết cho Ngô Vĩnh Thanh trước lúc chết? Anh ta muốn nói cho Ngô Vĩnh Thanh biết người tiếp theo phải chết chính là cô? Tại sao lại phải viết thư chứ? Cùng ở trong thành phố S, gọi điện thoại hoặc tự mình đến chẳng phải còn tiện hơn sao? Anh ta có thể đến cửa hàng mẹ tôi gọi điện thoại sau khi đã chết, tại sao lại không thể đưa túi xách đến tận tay Ngô Vĩnh Thanh? Lẽ nào họ không thể gặp mặt, cũng không thể liên lạc? Chung Thành Vỹ muốn nhờ người khác chuyển lời đến Ngô Vĩnh Thanh? Nói đến việc Chung Thành Vỹ đến cửa hàng gọi điện thoại, sự việc này tôi đã suy nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu nổi. Sau khi tôi nhìn thấy tin về cái chết của anh ta ở trên báo, ngày hôm sau tôi đã hỏi thăm công viên Nam Hồ ở đâu, là ở phía Nam thành phố, cách cửa hàng của mẹ khoảng nửa tiếng đồng hồ đi xe taxi, tôi thực sự không thể hiểu nổi Chung Thành Vỹ sau khi chết tại sao lại chạy một quãng đường xa như vậy để đến gọi điện thoại. Bộ dạng lúc chết của Chung Thành Vỹ rất đáng sợ, giữa anh ta và hung thủ rốt cuộc là có mối thù hận sâu sắc như thế nào, tại sao hắn lại tàn nhẫn lột sạch da mặt anh vậy? Phải làm thế nào mới có thể lột hết cả làn da trên khuôn mặt chứ? Lột như thế nào? Có lẽ… hung thủ là một bác sĩ khoa ngoại. Tôi càng lúc càng cảm thấy sự việc này quá ly kỳ cổ quái, sau khi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi đến đường Tây Vĩnh Hòa, có lẽ tôi có thể tìm thấy đáp án ở chỗ Ngô Vĩnh Thanh. Tôi vốn định đợi đến khi bố mẹ về thì mới quyết định, nhưng đã một tuần trôi qua, họ vẫn không hề có chút tin tức gì, di động của bố tôi luôn ở ngoài vùng phủ sóng, có lẽ ở nông thôn không có đủ sóng. Sau khi xe taxi đi hơn mười phút, rẽ vào một ngõ nhỏ khá vắng vẻ, rồi sau khi quành tới quành lui bảy, tám lần bèn dừng trước cửa một ngôi nhà, tôi trả tiền và xuống xe. Đây là một khu vực dân cư, rất yên tĩnh. Tôi đến gần ngôi nhà đó, nhìn rõ biển trước cửa, chính là số 137 đường Tây Vĩnh Hòa. Trong phòng đang sáng đèn, chắc là có người, thế là tôi bèn ấn chuông cửa. Nói thực, tôi hơi căng thẳng, tôi không biết sau khi gặp Ngô Vĩnh Thanh sẽ nghe được một câu chuyện như thế nào. Một cơn ho rũ rượi vang lên, một ông già ra mở cửa, tóc ông bạc phơ, trên mặt đầy những vết nhăn nheo già nua, mặc một chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần đùi rộng kẻ caro màu xanh lam. Ông hỏi tôi: “Cô tìm ai?” Giọng của ông nghe có vẻ hơi lạnh, thế nhưng lại khô cứng, thái độ rất không tốt. “Xin hỏi, Ngô Vĩnh Thanh có ở đây không ạ?” Tôi vừa nói vừa nhìn vào trong, một bà lão ngồi trên ghế sofa xem ti vi, quay lưng lại phía tôi, trên màn hình ti vi toàn là những nét nhiễu sóng, không hề có hình ảnh, cũng chẳng có âm thanh, bà đang xem gì thế nhỉ? “Cô là…” Ông lão nhìn tôi từ đầu xuống chân, trên nét mặt không thể hiện bất cứ cảm xúc nào, ông đứng ngẩn ở đó không hề nhúc nhích, cũng không có ý định mời tôi vào nhà. “Cháu là bạn của cô ấy, cô ấy có nhà không ạ?” “Không có, con nha đầu khốn kiếp đó đã lâu không hề về nhà.” “Vậy ông có biết cô ấy đi đâu không ạ?” “Chắc chắn là lại ở cùng với bọn khốn Lưu Gia Minh đó, con bé khốn kiếp này tốt nhất là chết ở ngoài đường đừng có quay về nữa, cả ngày chỉ biết quanh quẩn với cái lũ lưu manh đó, nó càng lớn càng không thể nào kiểm soát được…” Ông luôn miệng nói “con nha đầu khốn kiếp” khiến tôi nghe mà cảm thấy rất khó chịu. “Dạ, vậy ông có biết làm thế nào để tìm thấy cô ấy không ạ?” Tôi nhìn thấy thần thái của ông có vẻ hơi cảnh giác, lập tức thận trọng bổ sung thêm một câu: “Cháu tìm cô ấy có việc gấp, nếu không cũng không đến làm phiền ông muộn thế này, có phải không ạ?” Ông lại nhìn tôi một hồi, ánh mắt đó có vẻ hơi mẫn cảm, mang theo chút dò xét, khiến tôi toàn thân cảm thấy không được thoải mái. Sau đó, ông đi đến gần chiếc ti vi, lấy ra giấy và bút, cúi người xuống bàn để ti vi viết gì đó. Bà lão lúc đầu vẫn ngồi im ở đó, không thèm chú ý đến sự tồn tại của tôi, giống như là một pho tượng đá lạnh lẽo. Ông lão viết xong, xé một tờ giấy, bước lại đưa cho tôi: “Đây là số điện thoại của Lưu Gia Minh, cô tự đi tìm đi, tìm thấy con nha đầu khốn kiếp đó hãy bảo nó quay về nhà ngay, đã sắp trở thành hoang dại rồi đấy…” Tôi liên tục gật đầu, cảm ơn ông, lúc vừa chuẩn bị rời khỏi đó, bà lão ngồi trên ghế đột nhiên quay người lại, “nhìn” tôi, tôi bất giác hít một hơi thật sâu. Đó là một đôi mắt toàn màu trắng dã, bên trong không hề có con ngươi đen. Bà ấy là một người mù! Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, bà toét miệng, lộ ra mấy chiếc răng thưa thớt, không nhận được ra là bà đang khóc hay đang cười. Tôi chạy một mạch ra khỏi con phố nhỏ, sợ rằng nếu chạy chậm một chút sẽ bị một bàn tay vô hình nắm chặt, đôi mắt trắng dã của bà lão như thể mọc ngay ở trong não tôi vậy, không thể nào đuổi nó đi được. Tôi tìm một bốt điện thoại công cộng, cuống cuồng ấn số điện thoại của Lưu Gia Minh, phía bên anh ta rất ồn. “Xin hỏi, anh, anh là Lưu Gia Minh phải không?” Tôi đập khe khẽ vào lồng ngực đang thở dồn dập. “Đúng vậy, cô là ai?” “Tôi tìm Ngô Vĩnh Thanh, hiện nay cô ấy có ở cùng anh không?” “Ai cơ?” “Ngô Vĩnh Thanh.” “Ngô Vĩnh Thanh nào?” Còn chưa đợi tôi nói, giọng của anh ta đột nhiên cao vút, “Cô nói gì vậy? Cô tìm ai?” Tôi cứ tưởng ở chỗ anh ta quá ồn không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa. Anh ta không nói gì, phía bên kia đột nhiên yên tĩnh hẳn, bỗng chốc, không có chút âm thanh nào cả. Tôi khẽ hỏi: “Alô? Anh vẫn đang nghe chứ?” “Đang nghe.” “Thế Ngô Vĩnh Thanh…” Trầm mặc giây lát, anh nói: “Cô ấy chết rồi.” Tôi kêu lên: “Cô ấy chết rồi?” Lẽ nào tôi đã đến muộn mất rồi? “Đúng vậy, cô ấy đã chết cách đây hai năm!” Còn tiếp... (Trích tiểu thuyết "Kiếp nạn trời định" của nhà văn Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ, do NXB Văn học ấn hành)