Hiển thị các bài đăng có nhãn vậy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vậy. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Tôi không dám chăm con trước mặt mẹ chồng
Tôi nghĩ muốn chăm sóc, bảo vệ con một cách cơ bản và bình thường nhất thôi đôi khi cũng khó. Đặc biệt là những gia đình sống cùng với những bà mẹ có cách chăm con theo kiểu "trời sinh voi sinh cỏ" của ngày xưa, đưa ra áp dụng cho ngày nay thì thật là bể khổ. Vậy thì nói gì đến việc dạy con tính tự lập.
Nhớ lại cảnh ngày xưa, tôi thấy chán nản, mệt mỏi vô cùng. Ngày trước mỗi lần Tết đến, vợ chồng tôi lại đèo con về quê thăm ông bà nội. Nói thăm cũng không đúng, vì mỗi lần về, chúng tôi ở cũng 4 hoặc 5 ngày, như vậy còn bị cho là quá ít và không vui vẻ.
Những ngày đó, ở dưới quê nội tôi còn dùng nước sông và dự trữ nhiều lu nước mưa để uống. Tôi biết ở quê thì họ quý nước mưa, nhưng khổ nỗi lúc đó con tôi mới được 2 hoặc 3 tuổi, mỗi lần tắm nước sông thì nổi mụn nhọt khắp người. Nhìn thấy con cả đêm khóc vì bị ngứa, tôi xót xa vô cùng. Hơn nữa, hồi nhỏ sức khoẻ cháu đã không được tốt như những đứa trẻ khác, nên càng mất sức nhiều hơn.
Tôi biết nguyên nhân là tắm nước sông. Nhưng qua hôm sau, cứ thấy ai có ý định lấy nước mưa cho cháu tắm là bà nội lại nói để bà múc, thế là lại múc toàn nước sông. Có mỗi việc nhỏ vậy mà cứ lặp đi lặp lại nhiều ngày và năm này qua năm nọ.
Thật ra với kinh tế của tôi thì thừa sức để mua cả thùng nước khoáng cho con mình tắm, nhưng làm sao dám? Tôi chỉ kể ra đây một việc rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày thôi, mà thậm chí cả năm chúng tôi cũng chỉ về có vài ngày mà còn xảy ra chuyện như vậy.
Tôi không dám thực hiện theo cách chăm con của mình trước mặt bà nội. Bởi nếu có muốn cũng chưa chắc được, trừ khi là chống đối. Có lần con tôi phải nhập viện vì uống nước mưa. Tôi vội đưa đi bác sĩ khám thì bị trích là "chỉ là ốm vặt, ra mua vài viên thuốc uống là xong, cần gì phải bày vẽ đi bác sĩ".
Cuối cùng con tôi đã phải lên bệnh viện thành phố khẩn cấp để vào cấp cứu. Còn biết bao nhiêu là sự bất đồng ý kiến trong việc chăm cháu, chăm con. Thật sự tôi cũng cảm thấy quá mệt mỏi, đặc biệt là có người chồng luôn cho rằng: "Mẹ anh làm gì cũng đúng".
Hiện nay chỉ có 2 mẹ con tôi sống cùng nhau (chồng đang đi công tác), tuy có hơi vất vả nhưng chúng tôi rất hạnh phúc, con tôi luôn ngoan ngoãn và mạnh khoẻ, cháu rất thương mẹ. Cuộc sống chúng tôi rất thoải mái và ấm áp. Ai nói gia đình có cả cha mẹ, ông bà sẽ hạnh phúc, tôi không nghĩ vậy.
>> Xem thêm: Tại sao trẻ ở nông thôn biết tự lập hơn trẻ con thành phố?
Mydung994
Chia sẻ bài viết của bạn về phương pháp dạy con tính tự lập tại đây.
Ý kiến của người từng xây dựng nhà máy điện nguyên tử
Người gửi: Trinh Le Quoc, Gửi tới: Ban Biên tậpTiêu đề: Nhà máy nguyên tử
Thân mến chào Ban Biên Tập,Tôi đã từng tham gia xây dựng công trình nhà máy nguyên tử năng tại Canada. Kinh nghiệm cho tôi thấy Việt Nam chưa đủ sức và không nên xây dựng một cơ sở như vậy, vì những lý do sau:1)- Việt Nam chưa có đủ nhân viên kỹ thuật có tay nghề để điều hành và quản lý. Nền công nghiệp nặng còn quá phôi thai, chưa vững vàng để hỗ trợ. Kinh nghiệm Chernobyl ở Liên Xô cách đây mấy chục năm trước hãy còn là nỗi kinh hoàng của nhân loại, dẫu rằng họ có đội ngũ khoa học gia tài năng.2)- Đi vào lãnh vực này, Việt Nam sẽ bị rơi vào quỹ đạo "lệ thuộc" vào các cường quốc, kinh tế sẽ bị chao đảo vì kinh phí tốn kém, hiểm họa rình rập vì vấn đề giải quyết chất thải nhiễm phóng xạ .Mến chào,
Bé sơ sinh 7 kg lập kỷ lục nặng nhất Trung Quốc
| Bé Chun Chun lập kỷ lục trẻ sơ sinh nặng nhất Trung Quốc. Ảnh: globalpost.com. |
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014
Peter Crouch đưa người yêu đi tránh ’nắng Euro’
| |
| |
| Crouch và người yêu Abbey hiện có mặt ở vùng biển Caribe. |
| Đôi trai tài gái sắc bén duyên nhau từ hai năm nay. |
| |
| |
| Abbey bôi kem chống nắng cho chân sút của Liverpool. Nhìn gầy nhẳng vậy thôi nhưng mới đây Crouch được người tình ngợi khen là "có thân hình hoàn hảo". |
| . |
| Cô "chân dài" 22 tuổi (cao 1m75) hiện theo nghề người mẫu. |
| |
| Cùng nhau đi dạo. |
Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014
Đau vì đánh mất một tình yêu chân thành
Tôi năm nay 27 tuổi, đối với người khác thì tuổi Dần lận đận tình duyên lắm nhưng với tôi không phải vậy mà là do tôi. Tôi xin kể về thời thơ ấu một chút. Ngày còn là con bé 4 tuổi thì tôi đã biết giữ em, nấu cơm giúp mẹ, vì nhà nghèo mà lại là con đầu nữa nên tôi không bao giờ biết đến làm nũng là gì. Nhà nghèo nên bữa ăn chỉ là khoai lang, buổi sáng nhịn đói.
Mẹ tôi làm việc nhiều để kiếm tiền nên bà hay chửi bới. Lớn hơn một chút công việc tôi cũng nhiều lên, Tết đến tôi háo hức mặt đồ mới nhưng chỉ được mặc một ngày mùng một thôi, ngày mùng hai là mẹ bắt tôi phải ở nhà chăn bò rồi đến mùng 3,4 là coi như không còn tết mà phải đi làm.
Có lẽ ý thức được cái nghèo của nghề nông nên tôi cố gắng học tập. Thân tôi lại ốm yếu nên càng không thể nghỉ học sớm. Lên cấp 3 tôi đi học 10 cây số nhưng không bao giờ có khái niệm ăn sáng hay có đồng tiền nào trong túi nếu xe hư. Chính vì những điều này mà hình thành trong tôi con bé bướng bỉnh, lúc nào cũng thích giàu và không biết được đâu mới là hạnh phúc.
Năm tôi là sinh viên năm 2 cũng là lúc tôi phải học thêm nhiều thứ. Tôi đi học thêm chuyên viên đồ họa vì nó tốt cho ngành tôi, ở đó tôi đã gặp anh. Nhìn anh trắng trẻo và thư sinh lắm, tôi cứ nghĩ anh con nhà giàu và không thèm để ý tới tôi, một cô bé đen quê thế này, nhưng trong lòng vẫn ước được quen anh. Rồi vô tình tôi và anh học cùng lớp đồ họa. Tôi tìm cách ngồi kề anh, hỏi bài anh và anh cũng đáp lại.
Một ngày anh mượn tập tôi, với tôi nhiêu đó là đủ rồi. Tôi vui sướng khi tới ngày đến lớp nhưng hôm đó không thấy anh đến, lại không mang tập cho tôi. Tôi buồn nhiều lắm, nghĩ là anh gạt tôi. Hôm sau anh đi học lại và trả tập cho tôi, rồi anh nghỉ học. Tôi không hiểu vì sao nên trong lòng rất buồn. Thời gian không làm tôi quên anh nhưng cũng không còn nhớ nhiều. Một hôm đi học về nhìn thấy anh ở cổng trường, anh đợi tôi ở đó, dẫn tôi đi ăn, đi dạo. Anh nói bận đi làm thêm nên không thể đi học thêm đồ họa nữa.
Giờ tôi mới biết là anh cũng để ý tôi. Anh nói mượn tập tôi chỉ là muốn biết tên tôi thôi. Sau đó biết bao nhiêu kỷ niệm anh dành cho tôi, anh đi làm mua sữa cho tôi uống, anh kiểm tra việc học của tôi. Và chúng tôi yêu nhau như thế. Nhưng rồi có những cuộc cãi nhau mà anh tự ái cao, còn tôi nào chịu nhường. Có khi anh theo tôi về đến phòng trọ mà tôi không thèm đếm xỉa tới anh bởi tôi đã quen người khác học giỏi hơn anh nhiều mà anh nào biết.
Rồi chúng tôi ra trường, anh phải về quê vì ba mẹ già; còn tôi thích ở lại thành phố này, tôi ghét về miền Trung nắng gió. Anh về quê, trong này tôi quen người khác, anh điện thoại cho tôi rất nhiều nhưng tôi không thèm trả lời vì tôi đã có người mới giàu hơn anh (đó chỉ là cái vỏ bên ngoài giàu). Rồi cuối cùng tôi cũng chia tay người ta vì không hợp, anh lại về bên tôi, lại nói tôi chờ anh rồi anh sẽ vào, nhưng tôi mong anh đừng vào vì tôi còn mải chạy theo tìm kiếm tiền.
Tôi đổi số điện thoại mà không cho anh biết, rồi một thời gian với bao cuộc tình của mình, tuy tôi quen nhiều người nhưng vẫn giữ thân mình cho chồng tương lai; tôi lại gặp lại anh trên mạng. Anh chuẩn bị lấy vợ, tôi chúc mừng, cầu mong anh hạnh phúc. Giờ đây tôi ngồi nhớ về tất cả, nhớ về kỷ niệm của tôi và anh mà lòng đau. Tôi đau vì để mất đi một người đã yêu thương mình như vậy.
Giá như tôi nhận ra sớm thì giờ chúng tôi đã hạnh phúc bên nhau, tôi không phải lo gì nhiều. Chỉ có tôi mới hiểu được tất cả những gì đã đánh mất. Tôi yêu và nhớ anh vô cùng. Hạnh phúc là bình dị, khi nhận ra giá trị của hạnh phúc thì cũng là lúc không thể nào tìm lại được.
Hạ
Trao đổi với Ngọc Nga
Người gửi: Hạnh NguyênGửi tới: Ban Văn hoáTiêu đề: Ngọc Nga nên suy nghĩ trước khi nói.
Chào Ngọc Nga,
Tôi thực sự không biết hiểu biết của bạn sâu rộng đến đâu khi bạn đưa ra ý kiến như vậy. Nhưng tôi xin nói với bạn một số điều sau:
1. Bạn đừng bao giờ dùng cụm từ "đàn ông Việt" để nói về một nhóm người trong nước Việt Nam có những tính xấu như bạn đã nêu.
2. Bạn nhận xét rất tốt về đàn ông nước ngoài (cụ thể là đàn ông Tây). Tôi công nhận ở nước ngoài tiến bộ hơn mình, lịch sự hơn mình, bởi vì họ đã có truyền thống đó từ lâu rồi. Có thể nói văn minh của phương Tây đã đi trước chúng ta nhiều thập kỷ. Nhưng văn minh ở đây không chỉ là đàn ông đâu bạn ạ, mà cả phụ nữ nữa đấy. Nếu bạn so sánh đàn ông Việt với đàn ông Tây, thì bạn cũng nên thử so sánh phụ nữ Việt với phụ nữ Tây xem nhé.
3. Bạn cho rằng ở nước ngoài người ta luôn sống thành thật với nhau. Tôi đưa cho bạn con số này nhé: Trên thế giới, cứ 13 giây là có một cặp nào đó đòi ly hôn và 90% các vụ ly dị bắt nguồn từ việc vợ hoặc chồng đã từng "ăn vụng" một lần nào đó trong thời gian chung sống.
Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014
Phải xuất trình giấy tờ, tôi thà vào Net ở nhà
Người gửi: Ly Long VanGửi tới: Ban Biên tậpTiêu đề: Vô internet hay chơi gameonline là có tội?
Tôi cho rằng việc bắt buộc như thế là vi phạm quyền tự do và không tôn trọng người dùng Internet (ai nói ở nước ngoài vào net cafe phải xuất giấy tờ thì vui lòng cho tôi biết tên và chức vụ). Không biết quý vị đó đi vào quán nhậu, cafe, nhà nghỉ, quán bar, vũ trường có vị nào chịu xuất thẻ không nhỉ? Họ xài Internet ở nhà hay cơ quan có ai quản lý họ không vậy? Nếu họ không nghĩ tới cảm xúc người khác thì họ nên tự thử với bản thân
Tôi không phạm tội gì thì tại sao phải xuất trình giấy tờ? Tại sao không bắt những ai vào vũ trường, quán bar phải xuất trình giấy tờ trong khi vấn đề ma túy, mại dâm xảy ra tại đó như chuyện hàng ngày? Cơ quan chức năng đã bắt đại lý lưu lại các trang web thì việc đại lý đó có để khách vào trang web bậy hay không, họ sẽ biết.
Ý kiến của bạn
Kiếp nạn trời định (22)
Thượng Quan Ngọ Dạ -
Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, là vào buổi tối sau đúng một tuần, bởi vì tôi không thân thuộc với đường phố nơi đây, cho nên vừa ra khỏi cửa, tôi đã bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến đường Tây Vĩnh Hòa.
Có lẽ, bạn còn căng thẳng muốn biết trong túi Chung Thành Vỹ để lại rốt cuộc chứa thứ gì hơn cả tôi, có phải vậy không?
Bây giờ tôi nói cho bạn biết, là tiền mặt! Năm vạn tệ và một bức thư.
Tôi không biết, trong lúc tôi đếm số tiền đó, ngón tay của tôi vì quá run rẩy mà trở nên co giật, bởi vì tôi lớn bằng ngần này, chưa bao giờ nhìn thấy số tiền lớn như vậy bày ra trước mắt tôi. Điều quan trọng là, số tiền mà tôi đang đếm chính là tiền mà một người đã mất để lại. Nó không giống với tiền nhặt được, coi như là di sản, di sản thực sự không đáng sợ, điều đáng sợ chính là Chung Thành Vỹ chết một cách ly kỳ khó hiểu, hơn nữa quá đáng sợ.
Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, bạn chớ nên coi rằng tôi là một kẻ rất tham lam, có một khoảnh khắc, tôi đã nảy sinh suy nghĩ chiếm đoạt toàn bộ số tiền này, ai có thể kháng cự được sự mê hoặc của tiền bạc chứ? Mâu thuẫn hồi lâu, cuối cùng bởi vì tâm lý bất an, sợ nửa đêm có ma đến gõ cửa nên đã từ bỏ suy nghĩ này.
Nhưng hiện giờ tôi cũng không thể chắc chắn được rằng số tiền 5 vạn tệ này có phải là của Chung Thành Vỹ hay không, bởi vì lá thư trong đó, lúc đó tôi thậm chí đã nghĩ, liệu có phải Chung Thành Vỹ đã cướp túi của người khác và bị người ta đâm cho thành ra như vậy, nhưng nghĩ lại thì lại thấy không thỏa đáng, bởi vì câu nói lúc anh ta gọi điện thoại, nếu như khi Chung Thành Vỹ gọi điện thoại đã thực sự chết rồi, vậy thì hồn ma ấn một số máy không có thực là điều cũng không phải quá ly kỳ, điều kỳ lạ chính là câu nói của anh ta: Chúng ta ai cũng không thể thoát được. Là có ý gì vậy? Lẽ nào anh ta đã sớm biết được cái chết của mình, hơn nữa cái chết sẽ còn được tiếp diễn?
Vậy thì, người tiếp theo sẽ là ai?
Lá thư đó viết cho Ngô Vĩnh Thanh, địa chỉ số 137 đường Tây Vĩnh Hòa, nhìn tên, có lẽ đó là một cô gái, nhưng điều kỳ lạ là, trên lá thư không có tem bưu điện, cũng không viết tên và địa chỉ người gửi, điều kỳ lạ hơn là, tên người nhận trên lá thư viết rất yếu ớt, có một số nét chữ còn chưa viết ra, xiêu xiêu vẹo vẹo, khiến ta có cảm giác người viết những chữ này vốn không hề cầm chặt bút, lại có vẻ như một người sắp chết gắng gượng viết ra vậy.
Lẽ nào Chung Thành Vỹ viết cho Ngô Vĩnh Thanh trước lúc chết? Anh ta muốn nói cho Ngô Vĩnh Thanh biết người tiếp theo phải chết chính là cô? Tại sao lại phải viết thư chứ? Cùng ở trong thành phố S, gọi điện thoại hoặc tự mình đến chẳng phải còn tiện hơn sao? Anh ta có thể đến cửa hàng mẹ tôi gọi điện thoại sau khi đã chết, tại sao lại không thể đưa túi xách đến tận tay Ngô Vĩnh Thanh?
Lẽ nào họ không thể gặp mặt, cũng không thể liên lạc? Chung Thành Vỹ muốn nhờ người khác chuyển lời đến Ngô Vĩnh Thanh?
Nói đến việc Chung Thành Vỹ đến cửa hàng gọi điện thoại, sự việc này tôi đã suy nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu nổi. Sau khi tôi nhìn thấy tin về cái chết của anh ta ở trên báo, ngày hôm sau tôi đã hỏi thăm công viên Nam Hồ ở đâu, là ở phía Nam thành phố, cách cửa hàng của mẹ khoảng nửa tiếng đồng hồ đi xe taxi, tôi thực sự không thể hiểu nổi Chung Thành Vỹ sau khi chết tại sao lại chạy một quãng đường xa như vậy để đến gọi điện thoại.
Bộ dạng lúc chết của Chung Thành Vỹ rất đáng sợ, giữa anh ta và hung thủ rốt cuộc là có mối thù hận sâu sắc như thế nào, tại sao hắn lại tàn nhẫn lột sạch da mặt anh vậy?
Phải làm thế nào mới có thể lột hết cả làn da trên khuôn mặt chứ? Lột như thế nào? Có lẽ… hung thủ là một bác sĩ khoa ngoại.
Tôi càng lúc càng cảm thấy sự việc này quá ly kỳ cổ quái, sau khi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi đến đường Tây Vĩnh Hòa, có lẽ tôi có thể tìm thấy đáp án ở chỗ Ngô Vĩnh Thanh. Tôi vốn định đợi đến khi bố mẹ về thì mới quyết định, nhưng đã một tuần trôi qua, họ vẫn không hề có chút tin tức gì, di động của bố tôi luôn ở ngoài vùng phủ sóng, có lẽ ở nông thôn không có đủ sóng.
Sau khi xe taxi đi hơn mười phút, rẽ vào một ngõ nhỏ khá vắng vẻ, rồi sau khi quành tới quành lui bảy, tám lần bèn dừng trước cửa một ngôi nhà, tôi trả tiền và xuống xe. Đây là một khu vực dân cư, rất yên tĩnh. Tôi đến gần ngôi nhà đó, nhìn rõ biển trước cửa, chính là số 137 đường Tây Vĩnh Hòa.
Trong phòng đang sáng đèn, chắc là có người, thế là tôi bèn ấn chuông cửa. Nói thực, tôi hơi căng thẳng, tôi không biết sau khi gặp Ngô Vĩnh Thanh sẽ nghe được một câu chuyện như thế nào.
Một cơn ho rũ rượi vang lên, một ông già ra mở cửa, tóc ông bạc phơ, trên mặt đầy những vết nhăn nheo già nua, mặc một chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần đùi rộng kẻ caro màu xanh lam. Ông hỏi tôi: “Cô tìm ai?”
Giọng của ông nghe có vẻ hơi lạnh, thế nhưng lại khô cứng, thái độ rất không tốt.
“Xin hỏi, Ngô Vĩnh Thanh có ở đây không ạ?” Tôi vừa nói vừa nhìn vào trong, một bà lão ngồi trên ghế sofa xem ti vi, quay lưng lại phía tôi, trên màn hình ti vi toàn là những nét nhiễu sóng, không hề có hình ảnh, cũng chẳng có âm thanh, bà đang xem gì thế nhỉ?
“Cô là…” Ông lão nhìn tôi từ đầu xuống chân, trên nét mặt không thể hiện bất cứ cảm xúc nào, ông đứng ngẩn ở đó không hề nhúc nhích, cũng không có ý định mời tôi vào nhà.
“Cháu là bạn của cô ấy, cô ấy có nhà không ạ?”
“Không có, con nha đầu khốn kiếp đó đã lâu không hề về nhà.”
“Vậy ông có biết cô ấy đi đâu không ạ?”
“Chắc chắn là lại ở cùng với bọn khốn Lưu Gia Minh đó, con bé khốn kiếp này tốt nhất là chết ở ngoài đường đừng có quay về nữa, cả ngày chỉ biết quanh quẩn với cái lũ lưu manh đó, nó càng lớn càng không thể nào kiểm soát được…” Ông luôn miệng nói “con nha đầu khốn kiếp” khiến tôi nghe mà cảm thấy rất khó chịu.
“Dạ, vậy ông có biết làm thế nào để tìm thấy cô ấy không ạ?” Tôi nhìn thấy thần thái của ông có vẻ hơi cảnh giác, lập tức thận trọng bổ sung thêm một câu: “Cháu tìm cô ấy có việc gấp, nếu không cũng không đến làm phiền ông muộn thế này, có phải không ạ?”
Ông lại nhìn tôi một hồi, ánh mắt đó có vẻ hơi mẫn cảm, mang theo chút dò xét, khiến tôi toàn thân cảm thấy không được thoải mái. Sau đó, ông đi đến gần chiếc ti vi, lấy ra giấy và bút, cúi người xuống bàn để ti vi viết gì đó. Bà lão lúc đầu vẫn ngồi im ở đó, không thèm chú ý đến sự tồn tại của tôi, giống như là một pho tượng đá lạnh lẽo.
Ông lão viết xong, xé một tờ giấy, bước lại đưa cho tôi: “Đây là số điện thoại của Lưu Gia Minh, cô tự đi tìm đi, tìm thấy con nha đầu khốn kiếp đó hãy bảo nó quay về nhà ngay, đã sắp trở thành hoang dại rồi đấy…”
Tôi liên tục gật đầu, cảm ơn ông, lúc vừa chuẩn bị rời khỏi đó, bà lão ngồi trên ghế đột nhiên quay người lại, “nhìn” tôi, tôi bất giác hít một hơi thật sâu.
Đó là một đôi mắt toàn màu trắng dã, bên trong không hề có con ngươi đen.
Bà ấy là một người mù!
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, bà toét miệng, lộ ra mấy chiếc răng thưa thớt, không nhận được ra là bà đang khóc hay đang cười.
Tôi chạy một mạch ra khỏi con phố nhỏ, sợ rằng nếu chạy chậm một chút sẽ bị một bàn tay vô hình nắm chặt, đôi mắt trắng dã của bà lão như thể mọc ngay ở trong não tôi vậy, không thể nào đuổi nó đi được.
Tôi tìm một bốt điện thoại công cộng, cuống cuồng ấn số điện thoại của Lưu Gia Minh, phía bên anh ta rất ồn. “Xin hỏi, anh, anh là Lưu Gia Minh phải không?” Tôi đập khe khẽ vào lồng ngực đang thở dồn dập.
“Đúng vậy, cô là ai?”
“Tôi tìm Ngô Vĩnh Thanh, hiện nay cô ấy có ở cùng anh không?”
“Ai cơ?”
“Ngô Vĩnh Thanh.”
“Ngô Vĩnh Thanh nào?” Còn chưa đợi tôi nói, giọng của anh ta đột nhiên cao vút, “Cô nói gì vậy? Cô tìm ai?”
Tôi cứ tưởng ở chỗ anh ta quá ồn không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa.
Anh ta không nói gì, phía bên kia đột nhiên yên tĩnh hẳn, bỗng chốc, không có chút âm thanh nào cả. Tôi khẽ hỏi: “Alô? Anh vẫn đang nghe chứ?”
“Đang nghe.”
“Thế Ngô Vĩnh Thanh…”
Trầm mặc giây lát, anh nói: “Cô ấy chết rồi.”
Tôi kêu lên: “Cô ấy chết rồi?” Lẽ nào tôi đã đến muộn mất rồi?
“Đúng vậy, cô ấy đã chết cách đây hai năm!”
Còn tiếp...
(Trích tiểu thuyết "Kiếp nạn trời định" của nhà văn Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ, do NXB Văn học ấn hành)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)