Hiển thị các bài đăng có nhãn lương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Trải nghiệm để thành công

Giám đốc Công ty Vinacomm Vương Vũ Thắng
Giám đốc Công ty Vinacomm Vương Vũ Thắng.
Giám đốc Công ty Vinacomm kể rằng, trước khi mở công ty riêng, anh đã làm việc rất nhiều nơi để học hỏi kinh nghiệm. Vốn là dân chuyên toán khối phổ thông của trường Đại học Khoa học Tự nhiên, ĐH Quốc gia Hà Nội, Thắng bắt đầu đi làm từ năm lớp 11 với suy nghĩ: "Phải tìm việc làm để tự rèn luyện, không lương cũng được". Thắng làm không công cho các dự án phần mềm "Dạy học máy tính bằng công cụ đa phương tiện" với Công ty Tân Thế Kỷ, "Quản lý tài liệu sinh vật" với khoa Sinh, Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội... Cuối năm lớp 12, Thắng đoạt giải nhất và giải nhì tin học quốc gia, đủ khả năng viết phần mềm theo sự tìm tòi của riêng mình. Hè năm đó, Thắng lại giành thêm một giải nhất trong cuộc thi Tin học trẻ quốc gia cho phần mềm "Tự sửa máy tính" viết bằng Visual Basic 3.0 trên Windows, một ngôn ngữ lập trình còn khá mới mẻ ở thời điểm đó mà đến năm sau, các công ty phần mềm mới bắt đầu sử dụng. Năm đầu tiên là sinh viên khoa Công nghệ thông tin, Đại học Quốc gia Hà Nội, cũng là lúc Thắng bắt đầu kiếm được tiền từ việc tham gia các dự án phần mềm. Những thành tích trong các cuộc thi đã giúp Thắng kiếm việc, kiếm tiền không mấy khó khăn. Hè năm thứ 3 đại học, Thắng xin được vào làm việc ở Công ty Software Visoneer, một công ty có trụ sở chính tại Mỹ, chuyên làm phần mềm ở Việt Nam để xuất khẩu. Kết thúc ba tháng hè, ngoài việc có thêm những kinh nghiệm làm việc, Thắng tự tin hơn khi nhận thấy người Việt hoàn toàn có thể sáng tạo ra những cái mới nếu có phương pháp. Và Thắng bắt đầu muốn biết các công ty phần mềm hàng đầu Việt Nam đang làm gì và muốn thử nghiệm các phương pháp mới trong môi trường hoàn toàn Việt Nam. Đó là lý do Thắng xin thực tập ở hết công ty này đến công ty khác, đều là những công ty có tên tuổi trong lĩnh vực sản xuất phần mềm ở Việt Nam. Cuối năm 2000, Internet bắt đầu xuất hiện phổ biến ở Việt Nam. Thắng nhận thấy cần xây dựng một diễn đàn trên Internet để các bạn trẻ có nơi gặp gỡ, trao đổi và chia sẻ kiến thức. Thắng liền đem số tiền tích cóp được sau mấy năm làm phần mềm đi đăng ký thẻ tín dụng (lúc đó dùng thẻ tín dụng để chi tiêu qua Internet còn rất mới mẻ ở Việt Nam). Thắng mày mò cách sử dụng thẻ để mua tên miền và thuê dịch vụ máy chủ ở nước ngoài. Thắng bắt đầu đọc các sách về những cộng đồng ảo ở Mỹ và Trung Quốc và nhận ra mình cũng có khả năng xây dựng một cộng đồng ảo đầu tiên ở Việt Nam, nơi mọi người đều có thể học hỏi, chia sẻ kiến thức và giúp đỡ nhau cả trong cuộc sống thực. Thắng nghĩ đến việc mở công ty riêng vào học kỳ cuối cùng của năm thứ tư đại học. Công ty Giải pháp sáng tạo VVT chuyên viết các phần mềm quản lý doanh nghiệp ra đời từ suy nghĩ đó. Cũng thời điểm này, Thắng đã đoạt giải nhất trong cuộc thi Trí tuệ Việt Nam (năm 2001). Sau 2 năm hoạt động khá suôn sẻ và thành công, Thắng ý thức được rằng "Khi công việc phát triển mà muốn phát triển hơn nữa, một cá nhân không thể thực hiện được mà cần phải thu hút thêm người". Thắng mở Công ty cổ phần Vinacomm chuyên cung cấp các sản phẩm phần mềm và dịch vụ truyền thông để thu hút những người có khả năng. Thắng luôn tự nhủ "Tôn trọng người tài và đặt yếu tố con người lên trên. Hãy tôn trọng và sẵn sàng học hỏi". Thắng tâm niệm, muốn xây dựng một tổ chức lớn mạnh và có quy mô phải biết liên kết những cá nhân lại với nhau. Mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu, phải biết kết hợp để phát huy điểm mạnh và hạn chế tối đa điểm yếu. Người giỏi về công nghệ nhưng chưa rành chuyện kinh doanh nên hợp tác với người biết kinh doanh mà mê công nghệ. Chính vì vậy, Thắng luôn tìm kiếm sự hợp tác và kết hợp những người tài. Qua những người quen, bạn bè, báo chí, biết ở đâu có người giỏi là Thắng gọi điện hoặc tìm cách gặp, mời họ hợp tác và thu hút. Nhiều nhân viên của Vinacomm cho rằng, Thắng là người biết nhìn nhận người khác cũng giỏi chứ không kém gì mình, vì thế Thắng mới có thể quy tụ được nhiều người giỏi. Thắng nói: "Tài sản lớn nhất của con người là trí tuệ. Và giá trị của một công ty là xây dựng được một tổ chức lâu dài cho xã hội". Triết lý của Vinacomm là luôn cố gắng tạo cho mọi người có một tình yêu là niềm đam mê công việc. Thắng lý giải, mỗi cá nhân cần phải biết đoàn kết và yêu thương để cùng nhau làm việc lớn. Từ suy nghĩ này, khi tuyển dụng nhân sự, ban Giám đốc Vinacomm luôn gặp gỡ trực tiếp ứng viên để trò chuyện. Thắng luôn tác động để nhân viên thấy rằng công việc họ đang làm thật sự có ý nghĩa. Đi làm không phải chỉ để kiếm tiền nuôi sống bản thân mà vì công việc là một phần trong cuộc sống. Và quan trọng hơn, làm việc là cách để con người thể hiện bản thân và là cơ sở để mọi người nhìn nhận và đánh giá. Ngoài đam mê công việc, mọi người cần phải biết yêu thương lẫn nhau vì một tổ chức có sự hòa đồng và thông cảm lẫn nhau mới tạo điều kiện tốt nhất cho mọi người cùng làm việc. Thắng cũng có cách giải quyết những vấn đề mâu thuẫn của nhân viên Vinacomm qua việc gần gũi với mọi người để góp ý. Giải quyết những mâu thuẫn nội bộ bằng cách không "đập" thẳng vào mâu thuẫn để phân tích ai đúng, ai sai mà tìm cách làm cho nhân viên tự hiểu người nào đúng, người nào sai. Thắng cho rằng cách làm của mình dù không giải quyết hết mâu thuẫn nhưng cũng không làm nó sâu sắc thêm để ảnh hưởng đến công việc. Bởi đối với Thắng, "nếu một chiếc đũa rơi khỏi bó đũa, sức mạnh và độ bền vững của bó đũa sẽ yếu đi". Thắng cho rằng, người giám đốc cần tạo cho nhân viên cảm giác mọi người cùng thành công khi công ty thành công. Các sản phẩm phần mềm do Vinacomm viết thay vì đề tên công ty như thường lệ thì Thắng luôn đặt tên tác giả trước, sau đó mới đến tên công ty. Theo Thắng, đó là thể hiện sự tôn trọng từng cá nhân, đề cao vai trò của cá nhân. Đây cũng là cách để cho mọi người thấy trách nhiệm của mình là phải theo sản phẩm đến cùng... Vinacomm thu hút được người tài vì họ cảm thấy họ được tôn trọng thực sự. Với những người giỏi, Thắng sẵn sàng trả lương cao hơn cả lương của mình. "Từ khi thành lập, công ty chưa có ai đến làm việc rồi ra đi. Những người đã đến đều ở lại", Thắng tự hào nói. (Theo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn)

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Thế chấp 3.000 USD để nhận lương 1,2 triệu đồng

Giấy tờ của luật sư giả Đông Hải và các mẩu quảng cáo tuyển người
Giấy tờ của luật sư giả Đông Hải và các mẩu quảng cáo tuyển người
Chị Nguyễn Thị Q., ngụ đường Hoàng Hoa Thám, quận Bình Thạnh, TP HCM, kể lại chị đã điện thoại và được mời đến công ty. Chị gặp một phụ nữ tự giới thiệu tên là Thu, trợ lý giám đốc, có quyền quyết định tuyển nhân sự. Theo lời bà Thu, khi được nhận vào làm thủ quỹ với mức lương chỉ 1,2 triệu đồng/tháng, nhưng chị Q. sẽ được hưởng những ưu đãi như chuyên viên của doanh nghiệp nước ngoài. Chị sẽ được tháp tùng ông Việt kiều giám đốc chi nhánh ở Việt Nam đi công cán tại các chi nhánh của công ty mẹ ở Mỹ, Thái Lan, Malaysia... Công việc của chị Q. là “làm chơi ăn thật”, mỗi ngày chỉ có nhiệm vụ bỏ vào két từ 60.000-70.000 USD, mà không cần kiểm tra... “Tôi chỉ tốt nghiệp trung học phổ thông và không biết ngoại ngữ, thế nhưng chị trợ lý nói không cần nộp hồ sơ vội, chỉ thế chấp 3.000 USD là vào làm ngay", chị Q. nói. Chị Q. đồng ý vào làm việc nhưng phải chờ đến sáng hôm sau (ngày 9/10) mới rút được tiền ở ngân hàng để nộp thế chấp. Bà Thu chấp thuận và hẹn gặp tại công ty, đồng thời nói chị Q. phải nộp tiền ngay nếu không sẽ nhận người khác và tuần sau bà ta phải đi công tác nước ngoài. Nếu ai có nhu cầu gọi điện đến công ty, luôn có một người tên Phước trả lời. Và để được làm thủ quỹ công ty phải có thế chấp, Phước “hét”: “Phải thế chân 4.000-5.000 USD”. Khi đặt vấn đề về tên công ty, bà Thu cho biết như quảng cáo trên tờ Mua & Bán (TNHH TMDV-TV). Trong khi bà Thu tiếp khách, luôn có ông Đoàn Đình Đông Hải, nhiều tuổi và tóc bạc, Giám đốc công ty TNHH Đông Hải Toàn Cầu, đứng theo dõi. Theo giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh cấp ngày 4/10/2004, công ty Đông Hải có vốn điều lệ 210 triệu đồng, có 2 thành viên sáng lập là ông Đoàn Đình Đông Hải (giám đốc) và bà Trần Thị Bích Tiên. Ông Đoàn Đình Đông Hải (sinh năm 1945) có quốc tịch Việt Nam, nơi đăng ký hộ khẩu thường trú tại 540 Nguyễn Chí Thanh, phường 7, quận 11. Ngành nghề công ty được kinh doanh là tư vấn du lịch, dịch vụ đánh máy, soạn thảo văn bản (không mang tính pháp lý), dịch vụ tư vấn đầu tư... Năm 1997, 2 luật sư thuộc Đoàn Luật sư TPHCM mướn nhà ông Hải (số cũ là 282 Nguyễn Chí Thanh) để mở văn phòng. Ông Hải đã giả danh luật sư với danh thiếp là người sáng lập Văn phòng Luật sư 282. Hai luật sư thật phải dọn văn phòng đi gấp, dù hoạt động chưa đến 1 tháng. Ngày 10/4/1997, Đoàn Luật sư TPHCM đã thông báo: “Đoàn Luật sư TPHCM không có ai tên Đoàn Đình Đông Hải là luật sư của đoàn, là người sáng lập Văn phòng Luật sư 282 Nguyễn Chí Thanh, quận 11... Mọi việc làm của ông Hải nhân danh Văn phòng Luật sư, hoặc danh nghĩa luật sư là hành vi lừa đảo”. (Theo Người Lao Động)

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

Tottenham hớt tay trên của Arsenal

holtby-1357372647_500x0.jpg
Holtby từng có ý định thi đấu cho tuyển Anh - vốn là quê cha của anh.
>> Xem tài năng của Holtby Holtby - 22 tuổi - sẽ chuyển đến Tottenham sau khi kết thúc mùa giải hiện tại với Schalke 04, theo dạng chuyển nhượng tự do. Theo tiết lộ của truyền thông Anh, Holtby sẽ nhận khoản phí lót tay 530.000 bảng và nhận 3,5 triệu bảng tiền lương mỗi mùa giải. Các thỏa thuận đạt được trong cuộc đàm phán giữa đại diện của Holtby với quan chức Tottenham tại Qatar - nơi Schalke đang tập luyện chuẩn bị cho giai đoạn hai của mùa giải. Holtby sinh năm 1990 ở Đức - quê hương của mẹ, trong khi cha là người Anh. Năm 2007 anh bắt đầu sự nghiệp chuyện nghiệp ở với đội bóng hạng hai Alemannia Aachen, trước khi gia nhập Schalke mùa hè năm 2009. Từ đó đến nay anh đã chơi 75 trận cho đội bóng nổi tiếng của Bundesliga, ghi 11 bàn thắng. Holtby hiện là thủ quân đội U21 Đức và 3 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Cách đây ít ngày, trong một cuộc trả lời phỏng vấn khi được hỏi về những tin đồn cho rằng Arsenal đang săn đón Holtby, HLV Arsene Wenger thừa nhận: "Đúng là chúng tôi đang theo dõi cầu thủ này". Tuy nhiên, sự quan tâm đó có lẽ là đã quá muộn. Đức Anh